Ở đây có tôi và cuộc mưu cầu " Sống như phép thử " . "Thử" trong từ điển hành động của những cá nhân muốn sống hết mình không hòan toàn là dạo chơi, khám phá. Nó gần như một hành trình dấn thân cùng những mất mát rất thật
Ngày đầu tiên trong một năm khác.Sáng nay dậy muộn Tôi lúc nào cũng muộn mà trái đất này thì quay nhanh quá. Hay là nó chỉ nhanh so với hệ quy chiếu là tôi ? Tiếng thở dài mới trong khoảnh khắc mới để tôi nghe tim mình khát khao thanh âm cuộc sống này biết dường nào. 12 tháng qua của tôi đã trở thành lịch sử, không nhiều khoảng khắc để tôi nhớ, dự định tổng kết sau một năm của tôi không thành. Tôi chẳng nhớ gì nữa, nhưng tôi biết không phải là mình không có gì để nhớ.
Vô sản, nỗi hoang mang, và một ước mơ nguội lạnh. Tôi nhận thấy điều mình được và chưa được, nhưng 2009 là một chuỗi dài lặng lẽ, như tôi vẫn ăn mà chẳng buồn nêm gia vị vào thứ mình đã lựa chọn. Hi vọng nó tròn trịa hơn trong năm 2010, ước mơ của tôi ấy mà, tôi cần lửa cho nó. Dù sao thì 2009 vẫn đã đánh dấu thời khắc quan trọng trong đời tôi là được chạm vào ước mơ của mình, tuy ngắn ngủi , tuy chưa thật sự như tôi mong muốn, nhưng hầu cái gì là đầu tiên có cố quên cũng khó mà ra hờ hững. Chí ít 2009 tan đi vẫn sót lại tí xíu dấu vết tồn tại của tôi trong nó.
Làm người được sống mà còn dấu vết là vui rồi. Tôi viết vào đây những ham muốn để thúc mình theo nỗi hân hoan rộng lớn lao đi...
Mẹ _ Đó sẽ luôn là ngọn nguồn cảm hứng, sức mạnh, vũ khí và yêu thương
Thời gian : Kiểm soát nó tốt nhất.
Cảm xúc : Không vội vã, biết cất giấu, biết điều tiết tuỳ trường hợp mà tốt nhất là bung nó trên mỗi trang viết để một mình tận hưởng sự lộn xộn ấy thôi.
Yêu : Thì là yêu thôi , không cần quy tắc, quy tắc chỉ toàn gây khổ sở vì có áp dụng được là mấy.
Công việc : Lợi ích cho cộng đồng và tiền bạc cho bản thân là thước đo hiệu quả.
Đi : Luôn đấu tranh và không ngừng đấu tranh để được xê dịch.
Năm 2010 sẽ có 1 chứng chỉ ngoại ngữ
À mà cũng muốn giảm cân nữa , giảm cân để mặc áo dài. Trời ơi cân nặng và áo dài , sao khó hoà hợp ở tôi thế này. hụ hụ
Giáng sinh, những đứa trẻ đặt giấc mơ của chúng lên mái nhà, bởi chúng tin những ông già có râu sẽ đi tàu bay giấy đậu ở đó để nhặt nhạnh những khát khao của chúng và mang đi. Tức là chúng tin có nhiều chứ không chỉ một, nếu có nhiều hơn một ông già râu trắng thì cơ hội sẽ được chia cho nhiều ước mơ hơn.
Đừng hỏi một đứa trẻ rằng "con có tin trên đời thật có một ông già râu trắng có sở thích là hâm mộ màu đỏ ? ". Niềm tin ở trẻ con được xem là mãnh liệt và sâu sắc hơn hết thẩy vì chúng giàu trí tưởng tượng cũng hơn hết thẩy. Trí tưởng tượng, món quà rồi sẽ bị lãng quên theo thời gian. Ai trong số chúng ta ở thì tương lai , là một nghệ sĩ tài ba hay một nhà kinh tế giỏi ắt hẳn chính là kẻ đã biết cất giữ và ghi nhớ món quà quý ấy.
Đứa trẻ như tôi đã từng tin và cũng từng hoài nghi . Sự hoài nghi như một ngôi sao nhỏ hấp dẫn nhờ những tia sáng chân thật, khiến người ta khó lòng cưỡng lại việc lần mò theo nó, theo đuổi nó cách mải mê mà không hề hay biết khi đứng từ phía ngôi sao ấy đâu chắc ta sẽ trông thấy quả đất sáng và rõ hơn. Chẳng lẽ đích đến cuối cùng của cuộc tranh cãi do những con người tự cho mình thông thái gây ra không phải là được ngắm nhìn thế giới này tươi đẹp hơn sao. Tôi đã ủ rũ hơn rất nhiều, cô độc hơn rất nhiều, hoang mang hơn rất nhiều mỗi khi gieo trồng hạt giống nghi hoặc trong mình. Ví như tôi có xinh đẹp không ? Tôi có giỏi giang không ? Mẹ tôi có yêu tôi nhiều như anh trai tôi không ? Bố tôi sẽ đến đón tôi về ở trong ngôi nhà rộng của ông ấy chứ ? Bong bóng ấy sẽ trở về với tôi chứ ngay khi mà nó chỉ còn là một dấu chấm màu đỏ xa tít ? ...nhiều nhiều nữa . Rất ít trong số đó còn nguyên vẹn màu sắc, tất nhiên vì người ta không thể sống cả đời để chờ đợi một quả bóng bay về. Tôi bỏ chúng hoặc là chúng đã bỏ tôi. Ảo tưởng nghĩa là không có gì, nhưng nếu không ảo tưởng thì quá nhiều mất mát phải ở lại.
Giáng sinh năm 7 tuổi, sau thánh lễ tôi cùng bao đứa trẻ khác đứng chen chúc lố nhố để chờ ông già noel. Tôi tròn xoe mắt trước một thằng nhóc mắt xếch tách ra khỏi đám trẻ và ung dung ngồi rung đùi bên cạnh bồn bông.
Ông già Noel sắp đến rồi đấy, tui nghe tiếng chuông của ông ấy trên mái nhà, bạn phải mau đi dành chỗ thôi. Để làm gì ? Trời ơi, để nhận quà Mày tin ổng sẽ đến à ? Tui nghe tiếng bước chân mà. Có những đứa ngu như mày mới tin sái cổ vào ông già noel mặt nhựa của mấy bà sơ. Có bạn mới ngu khi không tin có ông già noel. Vậy mày biến đi và nhào vào với cái đám ấy.
Tôi không tin vào những gì cậu nhóc ấy nói, tôi nhảy bổ vào la ó cùng đám đông. Tôi đã cố hết sức để vươn bàn tay mình chạm vào bàn tay đeo chiếc găng len màu xanh, tay ông già noel. Chúa ơi ! Nó dày cộm nhưng vẫn mềm mại và âm áp làm sao. Thật không thể tin tôi đã có thể chạm vào nhân vật kì diệu ấy, người sở hữu cả một cỗ xe tuần lộc biết bay trên còn đang đậu trên mái ngôi nhà nguyện nhỏ ở đường Thích Quảng Đức...ôi Chúa ơi. Nỗi sung sướng làm tôi trằn trọc suốt đêm hôm ấy cho đến lúc chìm sâu vào một giấc mơ lấp lánh. Mãi về sau tôi vẫn nhớ về cậu bé mắt xếch, cậu đã ở đâu giữa lúc bầy trẻ reo hò ? Cậu đã được nhìn thấy gì trong giấc mơ của mình hôm ấy ?
Cho tới những mùa giáng sinh mà tôi đã rời khỏi tuổi thơ của mình, tôi nhận ra sự thật về ông già râu trắng có đôi găng tay màu mạ sẫm. Không phải tôi phủ nhận niềm tin vào sự hiện hữu của ông ấy trên cõi đời này, nhưng tôi không còn chờ đợi ông ấy nữa, ngay cả trong cơn mộng mị của mình . Mỗi năm tôi vẫn đều đặn nhận được quá của ông. Ông đến vào đúng lúc 9h mỗi tối ngày 24, điều ông làm tôi thất vọng là ông chẳng bao giờ nhớ gỡ giá trên mỗi món quà cả.
Giáng sinh năm nay, mẹ đã đội nắng to đi tìm mua quà giáng sinh cho 2 anh em tôi, hai đứacó số tuổi cộng lại đã ngoài tứ tuần.Nhưng cũng như năm ngoái, công việc diễn nguyện làm tôi không về kịp để đón ông già Noel cùng cả nhà. Đặt trên bàn học tôi bất ngờ lại là một món đắt tiền hơn quà của mẹ...Sao không phải là quà của mẹ ? Mẹ đã cất nó đâu rồi ?
Em gái 18 tuổi lục lọi tủ sách của tôi và nài nỉ cho em mượn Rừng Na Uy.
Tôi nhìn em một thoáng nghi hoặc. Em tôi , liệu tôi hiểu em được bao nhiêu ? Em tìm đọc Rừng Na Uy để làm gì ? Chạy theo tư duy thời thượng của giới trẻ vẫn đem Rừng Na Uy bên mình như một loại trang sức bảo chứng cho sự trưởng thành, hay em muốn tìm kiếm nỗi hoang mang cô độc của riêng em, tìm kiếm những phần ký ức cơ thể đầu đời đau buốt.
18 tuổi em ở đâu trong câu chuyện của chính mình ? may
Em thông báo là mất rồi, mất sạch làm ta choáng váng. Biết nói gì bây giờ ? Cái khoảng thời gian đầu mới chớm và những dấu tích đẹp đẽ ngây ngô đột ngột hoá ra trắng xoá...tiếc đau đớn.
Thôi em, trắng tay mà lại lao vào lần mò cuộc tình mới vậy. Máy móc là thế, chúng phải chờ lệnh để nhớ hoặc không, con người mình thì khác...Một chút của em vẫn còn nằm rải rác xung quanh đây, hình ảnh của em còn đang được chứa chấp ở nơi những người yêu mến em mà.
Đã nung nấu Hẹn Hò từ lâu nhưng chưa có cách chi bày biện. Nhân vật đột ngột thức giấc băng qua tâm trí mình tuỳ hứng, không kịp bắt lấy là tan. Hẹn Hò là một kì vọng của mình, nó sẽ nuôi ấm mùa đông năm nay.
Tháng 11 đi, mùa vọng trước mắt... mình đã bắt đầu nghe thấy Angels we have heard on high toả đi từ căn gác trống.
Đẹp trời và đẹp mùa, những người cạnh nhau trên phố cũng đẹp tuốt. Sài Gòn vào đợt cuối năm thở chậm, vẫn thế sự vồn vã nhưng rõ ràng có điều gì kia đang rất chậm. Ai cũng thấy mình chậm , gió so vai, len vào cảm giác khoan khoái và thích thú. Sài Gòn xinh nhể !
Mọi người kháo nhau Hà Nội Hà Nội..., có mùa thu trong veo mắt thiếu nữ và mùa đông áo bông tròn quay... thế nào thì tôi vẫn thích là thích SG hơn.
Buổi sớm, tháng 11 còn hơn mươi ngày mới qua, đồng hồ điểm 5h30 bà ngoại đã mở Bài Thánh Ca Buồn. Bài nghe buồn thật, thời gian thế là rơi tuồn tuột . Con gái lãng đãng như tôi lại mắc bệnh tưởng như mình đang bị xô ngã về phía cuối một góc nghiêng, khoảng không gian của năm tháng còn sót lại rồi cũng sẽ bị liếm mất. Hơi gió mong manh phả vào mặt mát lạnh làm xốn xang. Thời tiết dễ chịu thuận lợi cho con mèo lười bấu víu một giấc mơ dài.
Tôi rũ tóc, phủi sạch mộng mị vươn trên mắt, ra phố với hai lớp áo mỏng tang. Giáo đường chúa nhật huyên náo tiếng chuông lễ, trẻ con và chim non tíu tít. Tôi thích lặng nghe thanh âm rộn rã ấy bên tai, đứng giữa ngôi nhà thờ cổ, nghía ra ô cửa kính màu đang loang nắng trên gương mặt mấy đứa trẻ đứng chắp tay cầu nguyện. Tôi nhận ra mùa thu không chỉ có màu vàng.
Chiều thả bộ với Ngố. Ngố diện váy carô đỏ, toát ra mùi của đàn ông ở sau gáy, Ngố thích xài hương nồng, cái mùi hương có thể đánh lạc hướng sự nhận biết phần rất đàn bà trong Ngố. Tinh nghịch, háu ăn , háu yêu, gương mặt lộ nhiều nét thô và đôi mắt có vẻ là màu nâu như lúc nào cũng đang dáo dác tìm người tình làm tôi thích Ngố. Chúng tôi đi quanh qua vài ngã đường chấm mút hàng rong, và nói chuyện về những bức ảnh. Hai đứa cùng đang xem dở một buổi triễn lãm công cộng, ảnh của anh Á. Ngố xem lần thứ 3 rồi, hẳn là Ngố thích.
Tôi không cho là mình thích tác phẩm ngay từ đầu, tôi tìm đến vì quý trọng sự lao động của một người cầm máy như anh. Thầy tôi bảo, ông bỏ 3 năm để nâng cấp bằng giấy còn bạn ông là anh thì bằng ấy thời gian lao động không ngơi nghỉ, lăn xả chộp giựt từng khoảng khắc sống của những mảnh đời có số phận không may. Đến đây tôi gặp Khôi , trò chuyện cùng Khôi tới lúc về nhà rồi mà cứ nhớ hoài gương mặt Khôi. Tôi không biết người ta có phải luôn cố gắng để lạc quan không, nhưng cái hồn nhiên của Khôi khiến tôi ghen tị. Khôi cho tôi hiểu sự hoàn mỹ của một con người là hoàn toàn có thể vươn tới, dẫu thân thể chúng ta bị mất mát. Chỉ cần biết khát khao thôi, nỗi khát khao vốn dĩ đã là một vẻ đẹp rồi. Khôi cám ơn tôi vì đã ghé qua xem triển lãm, bắt gặp một người trẻ như tôi xuất hiện ở đấy làm Khôi ấm áp và hạnh phúc vì cảm giác được sẻ chia. Khôi đứng trên một đôi nạng nhưng rõ ràng ý chí của cậu vững chắc hơn nhiều người hai chân bình thường nào khác. Mong muốn rồi ở quê hương mình, thế giới mình đang sống sẽ không còn người khuyết tật của Khôi đâu phải là lý tưởng viễn vong. Một ai đó vừa sinh ra đã phải gánh nỗi mất mát không hẳn là món quá thiếu ưu ái, hay không hoàn hảo của thượng đế. Thượng đế công bằng khi mang đến cho họ một vẻ đẹp khác, vẻ đẹp của sức mạnh sinh tồn và tâm cảm dào dạt. Khoa học công nghệ tiến bộ ngày càng phát kiến ra nhiều phương tiện hữu ích trợ giúp người khuyết tật làm việc và sinh hoạt như bình thường, nhưng nếu tư duy của người bình thường không tiến bộ thì những cái nhìn khuyết tật vẫn là thứ cản trở khắc nghiệt. Vậy có còn hay không những người khuyết tật trong cuộc sống là do chính thái độ và cách nhìn nhận của số đông chúng ta.
Lật dở sổ lưu niệm của anh Á đặt tại phòng trưng bày mới thấy đầy ắp sự thổn thức và lòng biết ơn. Biết ơn người đã nhọc nhằn trăn trở, có công ghi dấu những yêu thương.
Thành phố vào đêm tràn gió,đâu đó những bàn taylần tìm nhauráo riết .
may
ảnh chụp lại từ triễn lãm Nguyễn Á_ Họ đã sống như thế
Tháng 11 bắt đầu, và Em gọi nó là thời gian của những ngọt ngào
Ở khoảng giao mùa của Thu và Đông, lẽ thế nên nó mát, đẹp và dịu ngọt. Sài Gòn mùa này oi, hay gió thu nhẹ quá không lay được dòng người đang mắc cửi ?
Ngày thứ 11 của tháng 11 thuộc về 22 năm sau, Em thức muộn bên cạnh chiếc điện thoại lịm giọng, nắng rõ to, vọng tiếng chíu chít rộn rã của bầy chim đuổi nhau đâu đó . Đêm qua Let it be vang liên tục, Em thiếp đi khi nào không rõ và hẳn không hay biết The Beatles đã trút cạn pin. Những cuộc gọi sớm bất lực, và những tin nhắn không lướt đi nhanh từ máy của ai đó chắc sẽ bực Em lắm. Xin lỗi, cái Siemens cùi bắp mà Em yêu vô chừng trở chứng già nua, cố hết sức để chứa đựng thêm nữa quá nhiều những yêu thương dành cho em đang làm nó đuối. Hơn bốn năm trôi qua, vừa lúc em có Siemens, em không nỡ xoá bỏ bất kỳ khoảng khắc yêu thương nào, để nó trở nên đầy ắp lời lẽ của những người yêu em. Let it be ...let it be ....let it be ...there will be answer...cất tiếng liên miên. Em biết rồi, suy nghĩ dành cho Em, lời chúc cho Em, len lỏi tình tứ cho em , Em biết hết trong cái ngày có dãy số đẹp rực rỡ như vẻ mặt của Em vậy. Em không đùa, cũng không tự tin thái quá, đơn giản là Em tự nhiên chấp nhận Em xinh tươi.
Em xinh tươi nhờ ba mẹ em. Cám ơn mẹ Em người chưa bao giờ khen em xinh, chưa bao giờ can thiệp vào việc em thích mặc quần của anh trai hơn váy đầm xúng xính. Mẹ , chỉ quan tâm đến bữa ăn hằng ngày của em, điểm số của em, quá 10 giờ tối luôn gọi cho em nếu em chưa về nhà, nhắc nhở em cầu nguyện và đến nhà thờ. Đôi khi đặt những câu hỏi không thể trả lời nếu bắt gặp em thút thít vô cớ :" đơn phương thằng nào hả con ?". Cám ơn mẹ vào lúc hôm nay, ngàybắt đầutừ rất lâu đã dành cho con nhiều hơn tất cả.
Tháng 11 không hẳn quan trọng với lí do là cột mốc đánh dấu sự tồn tại của em, ngẫu nhiên nó là khoảng thời gian đáng sống và đáng chờ đợi vì còn nhiều thời khắc trọng đại đã và chưa đến khác...
Em yêu tháng 11, thời gian tuyệt đẹp để thưởng lãm tình yêu không theo bất cứ quy tắc nào.
Những cơn mưa cũng tạnh từ lâu rồi hỉ, tháng mười rất lười ườn qua cùng những nụ cười mất tươi. Và không biết sáng, trưa, tối, rồi tối, sáng, trưa đã lui tới chậm hay là nhanh.
Hồi tháng 10 còn chưa tới , mình bị kẹt vào những khoảng hẹp của giấc mơ đầu đời, đầy tham vọng dễ thương mà đã từng có đôi lúc nghĩ nó đáng thương. Mình thấy mình thiếu hụt nhiều thứ, nhiều lắm, chỉ suy nghĩ về sự thiếu thốn thôi đã khiến mình kiệt sức. Mình nhìn vậy chứ đem soi với nắng còn mỏng manh hơn. Người ta thấy mưa vỡ thôi chứ đã ai thấy nắng vỡ, mà có ai chưa ? Lúc nhỏ hay cởi trần tắm mưa , mình thương lắm những ấu thơ ngọt ngào, mỗi ngày lớn ngồi bên cửa sổ chờ mưa về rào nỗi nhớ. Đương 20 thì bỏ mưa đi chơi với nắng, bằng ấy mới hiểu " nắng còn buồn hơn mưa". Con gái và nỗi bất chợt cứ như những trò đùa cợt của đời.
Giông gió vậy mà còn vui, nhưng số mình sướng, làm gì cũng sướng. Con người ta sống có số, số 1,2,3... , số tròn số dẹt, số chẵn số lẽ, rõ ràng là khác nhau. Nghĩ đi số sướng là sướng, số khổ là khổ đâu có số vui và số hạnh phúc. Người khổ không vui thì người sướng có cớ gì để nghĩ họ là hạnh phúc mặc dù họ có thừa đủ thứ. Đếch hạnh phúc đâu, như mình nè thừa những bình lặng, mà cũng có thể là đang bị nhốt vào trong bình lặng. Thật đáng sợ với mỗi ngày không thay đồi, không dịch chuyển, không rung động nào rổn rảng từ bên trong. Mình cũng muốn ước gì mình ở gần biển, ít ra nơi đó còn có những con sóng chưa bao giờ biết thinh lặng ! Giống Noni của Riaan Desai vậy, khuôn phép một cách cực đoan cho đến ngày nhận ra thời gian cuỗm mất cái ký ức đáng ra bà đã phải có. Người đàn bà bắt đầu biết khát khao trở lại là người đàn bà bắt đầu cảm thấy mất mát. Con số của mình, chạy đâu cho thoát ?
Thật tình mình cũng chưa muốn tẩu thoát, thói quen có lúc tốt có lúc lại nguy hiểm đặc biệt khi nó đã thẩm thấu tới mức tê liệt khả năng hành động của lý trí , thói quen gần với thói quên, quên mất trái tim có ngôn ngữ của riêng nó. Mình vừa muốn gieo thân vừa sợ hãi những dòng chảy, quá quen với lặng lẽ vô tình nuôi lớn nỗi lo. Nghĩ nhiều bằng thừa, buồn làm sao khi người ta dậm chân giữa một đám người đang trôi qua vun vút. Mình đã mơ nhiều về những chuyến đi, thậm chí tính toán , kế hoạch, dành dụm tất tần tật như để còn chờ đợi giây phút khởi hành hoàn hảo...chờ đợi và chờ đợi, đến cuối của chờ đợi vẫn là chờ đợi. Những chuỗi chờ đợi dài vô tận, sự kiên trì rệu rã, thời gian với vẻ thách thức kiêu hãnh, tất cả chúng dày vò mình thật nhiều. Mình luôn là kẻ bị bỏ lại sau mọi biến động của kè khác, phải lượm lặt và lau dọn tất cả, lí do gì cơ chứ ? Mình dễ dàng thích nghi vậy sao ? Dễ dàng lảng tránh để yên ổn vậy sao ? Mình...
Mình muốn bứt ra, muốn căng mình nứt nẻ, muốn trầy trật thương đau, cho cơn khốn khổ vỗ dập mặt. Nếu là muối sao mình không mặn, sao mình chưa tan ?Kệ biển không có mình vẫn mặn thì mình cứ muốn được lao ra khơi xa ấy, vồ vập sóng một lần để được trở về trong yên bình thôi lặng lẽ, trong những cồn cào mùi nồng nàn của nhớ.
Trên ráng chiều mỗi buổi rưới qua ô cửa nhỏ ấy, nỗi thôi thúc chả mãnh liệt. Nó chập chờn lẫn vào mình hệt như một giấc ngủ chưa sâu.
Tháng 9, đang ở trong đài Tem gọi điện "gặp nhau đi". Mình hỏi Tem "bây giờ là giờ nào" ? Tem nói "ừ vậy thôi". Sau lần đó gặp nhau nghe Tem nói chuyện , đi học về lang thang thì trời mưa nhớ Sò , loay hoay tìm chỗ nào đó bán dù để mua. Có dù rồi gọi Sò ra chụp cho Tem tấm ảnh cầm dù đứng giữa trời mưa.
Mới là ý định thôi vì tìm hoài chẳng có chỗ nào người ta bán dù, gọi Sò thì cũng không có Sò ở đây. Chỉ vậy thôi đó , mà nghe xong cứ nhớ hoài và cười hoài ...
Có mặt tại Festival Biển Nha Trang 2009 tham dự liên hoan âm nhạc quốc tế . Ngôi sao nhạc Pop người Nga Natalia Fateeva đã làm hàng nghìn khán giả ở Quảng trường 2/4 choáng ngợp trước giọng ca cao vút và đầy tràn qua 7 ca khúc đậm màu sắc cổ điển. Cô là tài năng trưởng thành trong môi trường hàn lâm kinh viện của nước Nga. Tốt nghiệp Khoa Chỉ huy dàn hợp xướng ở nhạc viện PI.Traikovsky danh tiếng và Khoa sư phạm âm nhạc của Đại học Sư Phạm Nga. Là tên tuổi thường được mời biểu diễn ở những buổi tiệc chiêu đãi của phủ Tổng thống. Dù đã thực hiện nhiểu chuyến lưu diễn trên khắp thế giới, nhưngvới Việt Nam cô đã không giấu được sự bồn chồn, hồi hộp một cách kì lạ trước khi đặt chân đến. Đó là tiết lộ của cô ca sĩ sở hữu giọng ca như một cột sóng lúc dữ dội, lúc sâu thẳm và đôi mắt xanh biếc này trong cuộc phỏng vấn ngắn với tạp chí Âm Nhạc Việt Nam.
Một cuộc gặp gỡ thú vị giữa ca sĩ Natalia,nhà sản xuất kiêm đạo diễn âm thanh Vladimir Khadaienco cùng đại diện đơn vị tổ chức ông Mai Quốc Việt, hứa hẹn mở ra hành trình nối kết âm nhạc giữa hai quốc gia.
Xin chào Natalia, cô có thê cho biết cảm xúc của mình khi lần đầu tiên đến Việt Nam tham gia festival ?
Rất tốt, Nha Trang là một thành phố nồng ấm, chúng tôi được đón tiếp rất chu đáo. Nhà tổ chức đã làm việc thật ấn tượng. Trước đó không thể hình dung được là trình độ tổ chức của các bạn lại chuyên nghiệp đến thế.
Cô đã nghe nhiều về Việt Nam chưa, và cô đã chuẩn bị gì trước khi đến đây ?
Tôi được biết rất nhiều về Việt Nam, nhất là sau khi người quản lý của tôi tham gia chương trình Hello Việt Nam cách đây hai năm đã có kể nhiều câu chuyện thú vị. Chúng tôi đã đi và biểu diễn nhiều nơi trên thế giới, nhưng nói thật với bạn là khi nhận lời sang Việt Nam chúng tôi đã rất lo lắng, và thú thật là vô cùng hồi hộp , chưa bao giờ chúng tôi có cảm hồi hộp như thế. Đến với Việt Nam một đất nước dường như rất gần gũi nhưng quả thật khoảng cách về địa lý và quãng thời gian dài chúng ta không có những mối liên hệ trở thành một cái gì đấy làm cho chúng tôi cảm thấy cần phải chuẩn bị cho chu đáo. Và chúng tôi chưa biết là khán giả Việt Nam thế nào ? Thế nên đã tìm hiểu rất kỹ và nhận thấyrằng ở Việt Nam đối tượng khán giả ưa thích dòng nhạc cổ điển đã được pop hoá là không hiếm. Điều đó làm tôi phấn khởi và chúng tôi đã chuẩn bị trên tinh thần như thế.
Cô đã có cuộc gặp và giao lưu với nghệ sĩ Việt Nam nào chưa ?
Người quản lý của tôi đã từng gặp gỡ với các nghệ sỹ khi tham gia Hello Việt Nam. Tôi vì thời gian không nhiều nên chưa có cơ hội đó
Được biết cô đang có kế hoạch tổ chứcbiểu diễn tại Việt Nam trong thời gian sắp tới ? Và đó sẽ là dịp để cô gặp gỡ với nghệ sĩ VN chứ ?
Chúng tôi đang có dự định làm hai đêm Mosscow ở Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh. Tôi rất hi vọng được dịp gặp gỡ và giao lưu với các nghệ sĩ Việt. Nhưng điều đó xảy ra như thế nào còn tuỳ thuộc vào sự sắp xếp về phía nhà tô chức. Ngoài những nhạc phẩm Nga quen thuộc bên cạnh những ca khúc mới, những tác phẩm opera theo phong cách nhạc hiện đại. Tôi cũng sẽ trình bày một vài ca khúc Việt Nam nổi tiếng bằng tiếng Nga. Khi trình diễn tại Nha Trang, có những khán giả Việt Nam cũng như khán giả Mỹ đã tới gặp để bày tỏ sự cảm động về phần trình diễn của tôi. Thông qua khán giả, tôi muốn khẳngđịnh từ lâu dòng âm nhạc hàn lâm đã tách rời ra khỏi nhà hát mà đi ra quãng trường, sân vận động và những nơi công cộng. Nó không còn chỉ bó gọn trong gian phòng khoảng từ vài trăm đến hơnvài ngàn chỗ ngồi nữa. Nó đang hướng đến trở thành đại chúng, vươn ra diện tích lớn hơn với hàng chục ngàn khán giả , tôi cảm thấy mình đang đi đúng hướng trong việc truyền bá những tinh hoa đẹp nhất của âm nhạc cổ điển. Bằng chứng cho thấy buổi biểu diễn tại Nha Trang không chỉmột lượng lớn khán giả nước ngoàihài lòng trước một chương trình âm nhạc được tổ chức Việt Nam có những tác phẩm đỉnh cao như thế, mà còn rất đông đảo khán giả Việt Nam đến xem và cám ơn tôi đã trình diễn những bài hát mang lại cảm xúc rất đặc biệt.
Cô đến Việt Nam được bao lâu ?Với tư cách một khách du lịch cô có cảm nhận gì về con người và đất nước Việt Nam ?
Tôi đến Việt Nam trước buổi biểu diễn hai ngày, và lưu lại một tuần. Một cảm giác rất tuyệt vời về đất nước của các bạn. Tôi đã được đến với đấtnước có cảnh vật thiên nhiên tuyệt vời , bãi biển đẹp với ánh mặt trời rực rỡ và đặc biệt là nụ cười luôn nở trên môi những người dân. Đi đâu cũng thấy nụ cười, được chào đón niềm nở, điều đó cho thấy một cuộc sống cân bằng, một cuộc sống tốt đẹp và thanh bình nơi đây. Không thấy sự lo lắng trên khuôn mặt của mọi người làm cho tôi thấy hạnh phúc, tràn ngập sự bình yên, niềm hân hoan. Trước khi đến đây tôi không nghĩ đất nước các bạn tiện nghi đến thế, nhưng từ Nha Trang đến Thành phố Hồ Chí Minh điều kiện sống rất gần gũi với Châu Âu, thanh bình và quyến rũ.Việc lưu lại Việt Nam lâu hơn là mongđược tìm hiểu nhiều hơn về con người và đất nước Việt Nam trước khi chúng tôi tổ chức show diễn của mình
Âm nhạc Nga vào thế kỷ trước rất được yêu mến ở Việt Nam, nhưng dường như sự liên hệ trong âm nhạc ấy không còn hưng thịnh nữa. Cô nghĩ sao về điều này ?
Trước đây Việt Nam và Liên Bang Xô Viết có một mối quan hệ hữu nghị phát triển lâu dài nên nền âm nhạc Nga phát triển rất mạnh mẽ, nhưng hơn 10 năm trở lại đây người Việt biết về chúng tôi ít đi và sự phát triên văn hoá của Nga. Là một nghệ sỹ của nước Nga tôi mong muốn làm hết sức mình, làm tất cả những gì có thể để mối quan hệ này quay trở lại. Tôi hy vọng trong buổi biểu diễn sắp tới của mình tại Việt Nam sẽ là cơ hội tốt cho tôi thể hiện , đó sẽ là dịp tôi được hát lại những ca khúc nổi tiếng một thời mà nhiều khán giả Việt từngyêu mến, và những ca khúc đương đại của chúng tôi. Đồng thời nỗ lực hát nhạc phẩm Việt bằng tiếng Nga sẽ giúp người dân Nga hiểu sâu sắc hơn về âm nhạc cũng như con người Việt Nam . Bởi quay trở vềnhà mình tôi muốn kề với với bạn bè về đất nước này bằng chính âm nhạc của dân tộc các bạn. Tôi và nhà sản xuất nhen nhóm nguyện vọng ra mắt album tại Việt Nam, thiết lập mối quan hệ lâu dài, tạo điệu kiện thuận lợi để nghệ sỹ cả hai nước có thể giới thiệu, trao đổicác sản phẩm âm nhạc của mình đến khán giả hai bên.
Cô có thê nói một chútvề đời sống âm nhạc hiện nay ở Nga ?
Khi nước Nga phát triển, thị trường âm nhạc cũng không còn đóng cửa như trước . Xu hướng âm nhạc đi theo đúng trào lưu của thế giới . Các kênh truyền thông giải trí nở rộ, xuất hiện hàng loạt “ nhà máy” sản xuất các ngôi sao với sự hỗ trợ đắt lực của công nghệ truyền hình. Công nghệ lăng xê kiểu Mỹ, kiểu châu Âu đang tràn ngập . Chỉ cần biết hát một chút , biết nhảy nhót một chútlà hoàn toàn có khả năng được đẩy lên thành sao. Nhưng đó là mô hình dành đáp ứng thị hiếu cho giới trẻ. Còn khuynh hướng âm nhạc tôi và êkip của mình đã chọn là đi theo dòng nhạc nghệ thuật nghiêm túc, mang tính bác học dành cho những người tri thức , có ý chí và có địa vị trong xã hội. Có lẽ cũng giống với đất nước các bạn, chúng tôi có sự phân chia hai khuynh hướng rõ rệt: Ngôi sao với công nghệ lăng xê và ngôi sao được đào tạo bài bản, đi theo con đường sáng tạo, có tính nghệ thuật cao và đầy kiêu hãnh
Sản xuất ngôi sao hàng loạt đồng nghĩa với việc có hàng loạt sacandal ?
Ở đâu thì cũng thế thôi, có nhiều tờ báo còn đề nghị thẳng với tôi.Nhưng với thể loại và phong cách đã lựa chọn từ đầu,thì nguyên tắc của tôi và các cộng sự là luôn xác định hướng tới âm nhạc sạch và hình ảnh sạch.
Cô được giới thiệu như một Sarah Britman ở Đông Âu, Cô đã từng gặp Sarah ?
Chúng tôi đã cùng hát với nhau. Khi Sarah đến Mosscow tôi được mời hát trong chương trình của cô ấy, và trong chương trình của tôi Sarah cũng là khách mời đặc biệt.
( Đoạn Natalia Fateeva cất tiếng hátmột ca khúc mà cô từng song ca với Sarah Britman, giọng ca lảnh lót cao vút như không có điểm dừng…)
Vào cuối buổi trò chuyệnNatalia cũng chia sẻ thêm rằng. Cô thường trong tình trạng lúc nào cũng hát.Người Nga giống như người Việt Nam rất yêu đời , bản thân âm nhạc là một liều thuốc xoa dịu cuộc sống, chia sẻ thành công. Xin cám ơn Natalia, chúc cho những dự án âm nhạc của cô thành công tốt đẹp.
Ngô Hạ
Bach Sơn's photo
Box
Nhà sản xuất kiêm đạo diễn âm thanh Vladimir Khadaiencođánh giá cao kỹ thuật âm thanhở Việt Nam, và điều kiện làm việc ở đây hoàn toàn có thể đạt chuẩn quốc tế: “Tôi đã đi và làm việc rất nhiều nơi. Đến Việt Nam từ âm thanh ánh sáng sân khấu, các dịch vụ đi kèm tôi nhận thấy đều hoàn chỉnh. Những buổi biểu diễn lớn ở các nơi vẫn có xảy ralỗi về kỹ thuật thường thấy, nhưng lần này tại Nha Trang các bạn đã có thể khắc phục những hạn chế ấy. Khán giả ở Nha Trang đã cám ơn vì Natalia đã đến và trình diễn , nay tôimuốn gửi lời cảm ơn ấy đến nhà tổ chức đã tạo điều kiện tuyệt vời để mọi người cùng gặp gỡ nhau trong âm nhạc”
Đại diện nhà tổ chức ông Mai Quốc Việt: “ Tôi tự tin Việt Nam hoàn toàn có đủ trình độ tổ chức những show diễn quốc tế một cách chuyên nghiệp. Đã có những vị khách đánh giá cao khả năng của nhà tổ chức bày tỏ muốn quay trở lại cộng tác. Điều kiện kinh tế là một phần, quan trọng còn ở cách làm của chúng ta. Với dự án đêm nhạc Natalia Fateeva, chúng tôi đang cố gắng xây dựng đại lộ giao lưu âm nhạc từ Mosscow đến Việt Nam. Chúng tôi không chủ trương mời nghệ sĩ nước ngoài sang Việt Nam chỉ hát tiếng Việt rồi về. Với việc sử dụng ngôn ngữ quốc tế, các tác phẩm của Việt Nam sẽ theo người nghệ sĩ mang đi biểu diễn khắp nơi trên thế giới. Theo chúng tôi đó là một cách quảng bá hiệu quả cho các tác phẩm âm nhạc Việt Nam, cũng như hình ảnh và tâm hồn Việt ra sân khấu quốc tế.