SỐNG NHƯ PHÉP THỬ

SỐNG NHƯ PHÉP THỬ
Ở đây có tôi và cuộc mưu cầu " Sống như phép thử " . "Thử" trong từ điển hành động của những cá nhân muốn sống hết mình không hòan toàn là dạo chơi, khám phá. Nó gần như một hành trình dấn thân cùng những mất mát rất thật

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

CHƯA PHẢI LÀ KẾT THÚC

"...nếu bạn đánh giá một con cá bằng khả năng leo cây thì cả đời nó ( con cá đó) sẽ nghĩ rằng mình ngu ngốc"
 ( Albert Einsten) "

Tự nhiên thấy bản thân đang giống con cá một cách quá đáng ...( ^ ^ )


Con cá này chắc cũng đang tìm đường leo cây, mà chưa tới chỗ có cây, mới cách biển vài m... Nhưng tôi nghĩ  nó chưa "quắc" đâu, chắc đang nằm thở :)).
  ...
Có 3 giả thiết về bức ảnh trên :
1. Bạn cá bị sóng biển đánh dạt vào bờ
2. Bạn cá cố thoát khỏi biển (hoặc tìm đường) để lên bờ
3. Bạn cá được người ta vớt lên và vứt lại ( hoặc đánh rơi) trên bờ.
...
Trong dịp lắng nghe gần nhất với một người đàn bà đẹp-tài năng , tôi ghi lại một gợi mở :
 "...tốt nhất hãy làm việc mình yêu thích nhất. Nhưng nếu bạn không may mắn nhất thì cũng đừng ngại thử..." 

Tôi ngày càng thích "thử" quan sát mọi người "thử". Thử nghĩ - Thử làm-Thử quyết định...Chỉ nghĩ, cứ "thử" thôi khiến người ta dễ cảm giác bị kích thích có ham muốn khởi đầu hay thay đổi. "Thử" nói riêng là một trạng thái mâu thuẫn giữa tin và hoang mang. Dù sao thì cũng bất cần kết quả khi  phải đối mặt với quá nhiều lí do ngăn bạn trước khi "thử"hoặc trong khi "thử".

          Bạn nhận ra không hề yêu thích công việc hiện tại của  mình, hãy đặt câu hỏi. Tôi nghĩ câu hỏi tệ nhất mà bạn gặp phải là : Bạn muốn gì ? Bởi ngay thời điểm cần đặt câu hỏi là lúc bạn đang ở gần trạng thái hoang mang nhất. Bạn chẳng thể hiểu mình thực sự muốn gì, và vì càng muốn bạn chỉ càng thấy bản thân ngập tràn bất lực   "
         Sẽ có công thức về một chuỗi câu hỏi mà chúng ta luôn cần tự vấn. Tôi thích câu hỏi : "Tại sao ?". Nếu cần hãy vẽ sơ đồ cho nó. "Tại sao" với những người cùi logic như tôi đi vào thực tiễn mà tôi có, đã không giải quyết một cách thần kỳ các khó khăn đan vào đầu lúc này. Trước hết với "Tại sao? " hãy để chúng ta được có một bức tranh loằng ngoằn vô cùng lý thú để giải trí. Đừng cố gắng kiểm soát khi bạn mất kiểm soát. Nhìn lại "Tại sao ?", chúng ta sẽ cùng khoanh vùng những thứ liên quan như :
         Năng lực bạn vốn có : phần lớn nó đến từ sở thích, những việc bạn hay làm, làm tốt, những điều khiến bạn luôn chú tâm... Nhóm này thường bị ẩn, đi vào nhận thức của chúng ta dưới nhận diện "năng lực mình không có".
Đối nghịch là năng lực bạn thật sự không có, nhóm này không ẩn. Nó lại là hiện thực phũ phàng vì dù chúng ta không có, chúng ta vẫn tưởng chúng ta nên có, chúng ta sẽ có và chúng ta phải có. Hiển nhiên , nếu chúng ta cùng không có hoặc cố vẫn không đạt đến năng lực mà chúng ta muốn có. Chúng ta nghĩ mình bất lực và sau đó chúng ta thiệt là bất lực. 

        Tôi khá ghen tỵ với những người luôn phải vất vả , bận rộn thậm chí làm việc đến kiệt sức  vì những điều họ yêu thích. Họ thật may mắn. Nhiều lần sự ghen tỵ này đã làm tôi rơi vào hoàn cảnh như đã nói ở trên " thấy bản thân thiệt là bất lực". Tôi và nhiều người như tôi có thể bị gọi là không may mắn. Tuy nhiên, ngay lúc này tôi muốn nghĩ là tôi tạm từ chối sự may mắn ấy. Nếu chúng ta không đạt được đến năng lực mà chúng ta muốn thì chúng ta còn lại hành trình. Hành trình của trải nghiệm dám khác mình. Có thể rất muộn màng đề nhận ra năng lực mà chúng ta có, điều mà chúng ta muốn, nhưng dấn thân thực sự sẽ dẫn  chúng ta tìm ra phép để  hiểu mình. Hiểu cái mình muốn không hẳn sẽ trở thành cái mình thực sự là. Luôn có hơn một cách để mình hiểu mình nhất.
Đối diện các thách thức không cần là thái độ để nhằm minh chứng với ai hay biểu dương về kết quả gì ? Thử thách đúng nghĩa được hiểu rằng bạn có muốn đi đến cùng điều mình đã muốn lựa chọn hay không ? Đôi lúc điều chúng ta muốn đến trước,  đôi lúc chúng ta lại phải đi một vòng  lí giải hết các "tại sao" để tìm gặp điều chúng ta muốn. Chúng ta có thể đi lại , đi nhiều lần. Thời gian là một phạm trù khái niệm thuộc về thử thách, nói kịch tính một chút : nó như là cuộc vượt qua. Làm một cuộc vượt qua đến cùng "phép thử" của bạn. Đẩy những đánh giá - nhận xét ra phía sau bạn

            Nói dông dài đến đây, thú thật tôi cũng chả biết thế nào là vượt qua đến cùng. Hãy trở lại với con cá mà tôi nghĩ nó đang trên đường đi leo cây. Cách nó nằm ưỡn bụng cạnh bờ biển khiến bạn nhìn thấy cuộc đời nó đã kết thúc. Nhưng biết đâu, đó là tư thế nó đang tự vệ, loài cá này vẫn thường phản ứng như thế ở dưới biển để đánh lừa kẻ thù, kẻ lạ. Chắc nó nghĩ có thể áp dụng cách đó ở trên bờ. 
Sự thật là chính lúc chúng ta nghĩ khác.
Nếu con cá muốn leo cây thật và chết thật thì ngắn ngủi quá, nhưng ngắn dài gì nó cũng đã có một cuộc vượt qua của riêng mình.
Nếu con cá đã nuôi mộng leo cây thì  chỉ có nó mới nắm giữ được bí mật hành trình nông nỗi của mình. 

may
Thg 3/2013

Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013

CÙNG NHAU

Hôm nay, chúng tôi đã cùng nhau:

Ngủ, ăn và chuyện trò.

Tôi không tập trung lắm, đó là một chủ đề khó vì nó chạm đến sự khác biệt của chúng tôi.
Nội dung không quan trọng, quan điểm cũng không quan trọng thế nên đúng sai cũng không quan trọng.
Tôi thấy sự nghe của mình là một cuộc cách mạng.
Tôi đã lắng nghe trong im lặng, sự im lặng chưa chắc là thái độ "chịu" chấp nhận câu chuyện.
Nhưng sự im lặng đã làm tôi thảng thốt nhận ra phản ứng chấp nhận làm người nghe của mình và  "vai nói" của đối phương.
Thành ra tôi nghĩ, nó là một biến đổi lớn lao, môt mối quan hệ có biến đổi lớn lao.

Tôi không chụp tấm ảnh nào  ngày hôm nay.
Bỗng nhiên bạn không muốn lưu lại cụ thể khoảng khắc bất kỳ trong trí nhớ, là lúc bạn phát giác chúng có khả năng gây đau đớn.
Nếu những nỗi buồn dần giãn ra với thời gian thì khoảng khắc đẹp, chúng sống và sinh sôi ở thì tương lai. Đó là sự đau đớn kéo dài.

Một số vấn đề của chúng ta sau khi được dành dụm, đến lúc sẽ phải kể như, đó là câu chuyện của những kẻ lạ.

may
12/03/2003

Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

NÓI VỚI M

Hơn nửa chặng của U20, tôi vẫn nhận được thư tình viết bằng tay. Tôi cất đi, rồi tôi tự hỏi tôi hết xao xuyến chưa. Tôi không trả lời câu hỏi này cho mình.

M có muốn hiểu suy nghĩ của tôi không ? Tôi đâu có tha thiết M  phải hiểu. Thế mà khi nghe M nói " tôi không còn giống tôi" , tôi như rơi vào một cái lưới, cái lưới với mũi đan khít rịt để tôi không thể tự thoát khỏi bất kỳ lỗ hổng nào của sự chênh vênh.

Tôi đã không kỳ vọng, ấy vậy nỗi thất vọng vẫn tràn đến như thứ hệ quả hiển nhiên bất chấp mọi nguyên nhân.

Nếu người yêu bạn thủ thỉ rằng "bạn không còn giống bạn nữa", bạn nên  hiểu khi ấy cả hai cần thay đổi. Hầu hết "không hợp" là đúc kết từ vấn đề : Cả hai đã hết sự thông cảm để chịu đựng nhau nữa rồi.

Tôi và M không hẳn là một cặp đôi. Sự thông cảm giữa chúng tôi là mối liên đới tự nguyện. Không cam kết về thân thể, ràng buộc tinh thần hay chi phối trách nhiệm với nhau. M đã hiểu hoặc hiểu theo cách khác tôi. Chuyện của chúng tôi đã qua. Tôi không bao giờ lấy kỷ niệm làm điểm tựa đánh giá trạng thái các mối quan hệ, con người trong mối quan hệ đang tiếp diễn đó. Tôi quan tâm đến con người của từng thời điểm nó thuộc về, thêm mỗi lúc là thêm mỗi khác biệt, con người theo ấy mà thay đổi. Tôi trân trọng cách mỗi chúng tôi trưởng thành. Tôi cũng tôn trọng cảm xúc của chính mình nên tôi cố gắng thành thật với nó. Có những khi xúc cảm bị thúc đẩy bởi mối liên hệ từ quá khứ, dù vậy thứ gì bị thoát ra từ hộc kéo thì nên đậy trở lại.
Nếu M không nhìn thấy tôi của ngày hôm nay, một là M không thể tiếp tục chấp nhận khác biệt, hai là M đang mãi kẹt lại giữa khoảng không ở hộc kéo,  trượt theo ngăn kéo đó chứ không phải đồng hành cùng với tôi.

Tôi lúc ấy trong suy nghĩ của M là của M,  không bao giờ là tôi hay của tôi.

THI GIỌNG HÁT VIỆT VÌ ÁI MỘ PHƯƠNG UYÊN



Tôi tình cờ nghe lại các file ghi âm những đoạn phỏng vấn thí sinh The Voice ( phiên bản Việt mùa thứ 1) tôi đã thực hiện năm 2012, đoạn phỏng vấn anh Vũ Kim Cương có lẽ là dài nhất và gây cho tôi nhiều ấn tượng nhất. Vì một vài lý do về tính chất công việc của thời điểm đó, tôi đã không sử dụng hết các tài liệu này cũng như bài viết này. Tất nhiên đoạn đối thoại này diễn ra trước khi scandal về vị Giám đốc âm nhạc của cuộc thi này gây sóng dư luận. Tôi và anh vẫn đương nói chuyện dở dang, nếu có dịp lại gặp, không biết cuộc trò chuyện về "Thử thách & Niềm tin" giữa chúng tôi sẽ được tạm kết thế nào nữa.

Vũ Kim Cương, xuất hiện tại tập 3 của Vòng Giấu Mặt với ca khúc Monalisa, ngoài giọng hát cổ điển và cái tên rất gần với niềm đam mê của Mr Đàm , chẳng ai còn nhắc nhiều về thí sinh năm 1979 này. Nhưng với giới tri thức trẻ yêu âm nhạc ở Hà Thành , 5 năm về trước Kim Cương là một cái tên đình đám gắn liền với quán café âm nhạc độc đáo Opera Kim Cương , góc hò hẹn bình dị của những người tình âm nhạc cổ điển giữa lòng thủ dô.  

Sinh ra trong một gia đình  truyền thống tri thức gốc Hà Thành. Ông ngoại là Giáo sư –Bác sĩ Nguyễn Quang Thông,  bố từng là hoạ sĩ, chú là kiến trúc sư Vũ Hoàng Hạc. Vũ Kim Cương từng đỗ thủ khoa vào Nhạc viện Hà Nội với số điểm gần như tuyệt đối 9,5/10. Nhưng sau đó anh bảo lưu kết quả học tập, tự mày mò học hát opera cổ điển qua sách báo nước ngoài cũng như băng đĩa nhạc của những nghệ sĩ tên tuổi hàng đầu trên thế giới. Vũ Kim Cương nhận ra ở một nơi không thiếu quán xá như Hà Nội  vẫn cần một không gian âm nhạc dành cho sinh viên, những người trẻ giao lưu chia sẻ các tác phẩm hay và đặc biệt về tình yêu cuộc sống. Ý tưởng về quán cà phê cóc ra đời không nhằm để kiếm tiền, mỗi một ngọn nến cháy hết là một câu chuyện đẹp trong ngày khép lại đã thu hút biết bao tâm hồn người yêu nhạc đến đây. 

Quán Opera Kim Cương sau đó đóng cửa, Vũ Kim Cương cũng khép lại mọi hoạt động ồn ào của mình. Từ một anh chàng tính nghệ sĩ gai góc, phớt đời, ngông cuồng, để đủ mọi kiểu tóc trông rất hâm, có cuộc sống hơi lập dị anh chuyển hướng sang mở lớp dạy nhạc rồi lại học làm thầy lang, chữa bệnh…Cuối cùng những ai đã từng biết đến ông chủ Opera Kim Cương một thời đã không khỏi ngỡ ngàng khi nhìn thấy anh trên truyền hình trong cuộc thi The Voice phiên bản Việt với một dung mạo hiền lành và hát Monalisa.

Vũ Kim Cương cho biết anh từng không đặt niềm tin vào các cuộc thi ca hát nhưng khi The Voice xuất hiện và nghe tin nhạc sĩ Phương Uyên sẽ tham gia chương trình với tư cách Giám Đốc Âm Nhạc, anh đã quyết định đăng ký dự thi. “Có một cảm giác kỳ lạ ở bên trong tôi, một điều gì đó rất đỗi thân quen khi nghe đến tên của người nhạc sĩ này. Tôi ít khi xem ti vi, không quan tâm đến showbiz Việt hay âm nhạc Việt hiện nay thế nào, không biết đến những gương mặt nổi tiếng. Nhưng ở người nhạc sĩ này có điều gì đó chân phương mộc mạc, khi tiếp xúc được làm việc cùng chị Phương Uyên tôi luôn có cảm giác tin tưởng. Chị ấy có phong cách mạch lạc, dứt khoát, tạo được niềm tin và luôn thể hiện một tình yêu lớn với âm nhạc. Nhạc sĩ rất hiểu giọng hát của tôi cũng như những thí sinh khác  để đưa ra lời khuyên chọn bài phù hợp.   

Tham gia một chương trình truyền hình thực tế và mang tính giải trí cao là một lựa chọn đối nghịch với con người yêu nhạc cổ điển và không thích điều gì quá hào nhoáng như Vũ Kim Cương. Tuy nhiên vốn bản tính thích sự thử thách, anh sẵn sàng đối diện với những sản phẩm thích hợp cho giải trí nhưng vẫn có thề xử lý dưới góc độ nghệ thuật theo quan điểm của mình và của những người mà mình được học hỏi. Giọng Hát Việt không giống bất kỳ cuộc thi ca hát nào ở Việt Nam trước đây, nhiều thách thức mới mẻ và vô cùng hấp dẫn. Đối với Kim Cương, được cover lại các ca khúc nổi tiếng mình yêu mến vừa có chút thích thú vừa gian nan. Phải xử lý  làm sao để bài hát của mình vẫn giữ đúng tinh thần mà phải khác với các nghệ sỹ trước là điều rất phức tạp, nhưng đó mới là nghệ thuật.

Ở vòng Giấu Mặt, anh không mấy quan tâm việc sẽ có huấn luyện viên nào chọn mình hoặc mình sẽ chọn về đội của ai. “Nếu có may mắn được chọn , ai quay lại trước tôi sẽ về đội người đó”. Đàm Vĩnh Hưng lại một lần nữa là sự lựa chọn bất ngờ của Vũ Kim Cương, nhưng như Kim Cương đã khẳng định đó là vì chữ duyên. “ Thành công phụ thuộc vào nhiều yếu tố, phụ thuộc vào số phận, cái duyên, cái nghiệp. Đàm Vĩnh Hưng là một con người của nghệ thuật, nghệ thuật của cuộc sống, nghệ thuật với công chúng. Với những gì một người nghệ sĩ như Đàm Vĩnh Hưng đã nỗ lực có được ngày hôm nay, tôi cho rằng anh xứng đáng là người huấn luyện viên và là người thầy của mình.” Kim Cương chia sẻ. 

...
Phần sau của câu chuyện tôi đã không viết tiếp vào văn bản. 

Ngô Hạ