Những tấm ảnh được chụp theo cách hết sức đơn giản đang ngốn dần những con chữ của mình. Thực ra thì chúng cũng có lời của mình và một chút mơ hồ là tâm trạng cùa người nhìn thấy. Hình ảnh đôi lúc vượt lời, đôi lúc dấu đi một phần lời. Ngày trước, đi cùng với lời , nó trở thành kẻ sắm vai phụ. Vai diễn mờ nhạt hay ấn tượng lúc đó lại do lời định đoạt. Dần thay thế lời, nó mang một diện mạo cụ thể hơn.
Những tấm ảnh là cần thiết. Mọi giá trị và quy chuẩn nghệ thuật đôi khi trở nên phi lý trong thời mình, thời mà một chú cún cũng có thể chạm vào một khoảng khắc tức thì và trở thành cameraman. Thế là mình bớt công đoạn tượng hình trong tâm trí để tạo chữ mới, cách tạo cửa ngõ cho trí tưởng tượng từ những miền bị khuất lấp khi tái hiện lại mọi thứ mà không có minh họa như trước đây. Mà cũng có thể mình chỉ đang cố đổ lỗi cho mấy bức ảnh chỉ vì mình lười học chữ. Chụp ảnh thời mình giờ vốn nhanh hơn nhiều, ít lời hơn nhiều và bày đặt long lanh giả dối hơn nhiều.
Nên thôi khỏi minh họa hình ở post này vậy.