Thành phố đã vào xuân, tiết trời vẫn rũ lạnh hanh hao đến lạ.
Mình không thích trời lạnh, nó làm răng mình nhức, ngăn mình bước ra ngoài, đẩy mình vào thế lúc nào cũng thích bấu víu, chui rúc vào cái ổ ấm áp nào đó, liên tục mộng mị và liên tục bị đông cứng.
Mình cũng chả thích mỗi khi trời nực, nhưng mình đã quen với mùi nực, nhịp thở và từng cử động tì lên thớ thịt nhớp nháp mồ hôi, di chuyển giữa những cơ man khô khốc và thưởng thức cơn khát trong oi nồng điên cuồng. Ở trong nắng nóng, mình hiểu cách vận động và thích nghi hơn.
Trở lại đợt lạnh kéo dài, những lúc này được xuyên qua con đường rướm nắng mới thật là thích, hứng luồng nồng ấm khơi lại sức chuyển hóa mạnh mẽ nơi mạch máu vỡ đông, căng tràn.
Mình không viết những dòng này vào tháng 3, vì tháng 3 mặt trời Sài Gòn đã khác đi nhiều rồi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét