SỐNG NHƯ PHÉP THỬ

SỐNG NHƯ PHÉP THỬ
Ở đây có tôi và cuộc mưu cầu " Sống như phép thử " . "Thử" trong từ điển hành động của những cá nhân muốn sống hết mình không hòan toàn là dạo chơi, khám phá. Nó gần như một hành trình dấn thân cùng những mất mát rất thật

Thứ Năm, 27 tháng 8, 2009

TURN BACK TIME

Bạn về , vòng tay ôm chặt lấy mình trong sự ngỡ ngàng quá đỗi.
15 năm...mất dấu.
Và bạn ở đây để khiến mình ngạt thở.

Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2009

Bình rỗng


Lâu lắm lắm lắm lắm rồi,
thiệt là lâu rồi,
lâu ơi là lâu
lâu phải nói ghê gớm
mình mới lại viết lảm nhảm về mình.
Nhảm mà không biết nhảm gì bây h .
(cười ).
Nhiều khi mún nói điều gì đó nhưng cứ hay e ngại, ấy là nói về bản thân mình .
Sợ phải rên rỉ ,
chẳng nhẽ cần có 1 ai để rên rỉ cũng là không nên ?Thực ra có bao nhiêu ước mơ cũng ko bằng nỗi mong muốn được có ai đó nghe mình rên rỉ.

Con người mà , đâu thể vờ coi như là lá cỏ, là ao hồ hay 1 cái bình rỗng,

( rơm rớm mếu máo)

Thứ Năm, 13 tháng 8, 2009

VÕ HẠ TRÂM: KHÁC BIỆT TRONG THẾ GIỚI SHOWBIZ


“Tôi không có tham vọng trở thành ca sĩ nổi tiếng. Tôi không tự tin để nghĩ rằng mình có thể trở thành ca sĩ nổi tiếng…”

17 tuổi, Hạ Trâm trở thành gương mặt quen thuộc qua nhiều cuộc thi âm nhạc và sở hữu được kha khá danh hiệu: giải nhì Tiếng hát phát thanh, giải nhất Tuổi đời mênh mông, giọng ca xuất sắc trong cuộc thi Chú ve con, lọt vào top 30 Việt Nam idol, giải nhất Ngôi sao tiếng hát truyền hình 2007 . Đã xuất xưởng album đầu tay , nhưng với cô tất cả chưa đủ để nghĩ mình đang bắt đầu cuộc đời của một ca sĩ nổi tiếng. Và cũng không có chiến lược để nổi tiếng , cô ca sĩ tuổi vẫn còn teen này chọn đi theo hướng ngược lại với dòng chảy của thị trường. “ Em chọn cho mình dòng nhạc sang, vì được học bài bản qua trường lớp nên em muốn âm nhạc mà mình theo đuổi ít nhiều phải có tính nghệ thuật.”.

Xem Hạ Trâm hát trên sân khấu hay ngay cả khi đối diện với em ở ngoài, ít ai nghĩ rằng cô gái ấy còn chưa bước qua đôi mươi. Mỗi lần được “khen”…già , Hạ Trâm lại cười tít mắt “Không biết tại vì sao mình lại già trước tuổi nữa, nhưng mà hổng buồn tại em quen rồi . Đam mê ca hát , Hạ Trâm bắt đầu “máu me” với những cuộc thi âm nhạc từ sớm. Mới học lớp 5 mà đã rất “gấu”, một mình tự chạy xe máy đến đăng ký dự thi vào đội ca của nhà thiếu nhi. Như một cô trò giỏi thích được nhận điểm 10, cứ thế lăn lộn qua nhiều cuộc thi thậm chí khi đăng quang ở Ngôi sao tiếng hát truyền hình, Hạ Trâm không khỏi băn khoăn, thấp thỏm khi mùa Sao Mai điểm hẹn lại gần kề. Nhìn cách hào hứng kể chuyện đứng trên sân khấu tập sự làm ca sĩ, lại thấy thêm ở cô gái nhỏ đam mê ca hát ấy còn có một sở thích quăng mình vào thử thách để được nếm trải cảm giác chinh phục, và tất nhiên có cả thất bại đáng nhớ: “ Lần tham gia Việt Nam idol là vất vả nhất, ban đầu em nghĩ đăng kí thi cho vui chứ đâu ngờ quá mệt mỏi vì phải chờ đợi nhiều người và chờ qua nhiều vòng thi như vậy. Nhưng đã đến , đã chờ thì phải chờ hết mình và thi hết mình”. Kết quả lọt vào top 30 của thí sinh “lì đòn” Hạ Trâm có lẽ vì thế mà không bị lu mờ , nó luôn được nhắc đến cùng bảng thành tích đáng tự hào của cô ca sĩ cứ hay cho rằng mình không phải là người tự tin này.

Khẳng định mình không quá đặt nặng chuyện nổi tiếng, vậy trầy trật qua nhiều cuộc thi đến thế ngoài tình yêu ca hát Hạ Trâm đơn giản là không tìm kiếm điều gì khác ? Quyết định không tham gia Sao Mai Điểm Hẹn (SMĐH) lúc đó có phải do áp lực vị trí của người đã đứng nhất ?

Em không có tham vọng trở thành ca sĩ nổi tiếng. Em không tự tin để nghĩ rằng mình có thể trở thành ca sĩ nổi tiếng. Đi thi hát không nhằm vào mục đích đó. Các cuộc thi là dịp để rèn luyện, học hỏi, va chạm với thực tế sân khấu và nhất là cơ hội tốt dẫn bạn đến con đường ca hát chuyên nghiệp. Khi đoạt giải nhất xong, ngoài niềm vui em không hề có một áp lực nào cả. Gỉai thưởng sau đó chỉ còn là kỉ niệm, là động lực cỗ vũ mình vươn lên chứ không thể là tất cả bảo chứng cho giá trị một ca sĩ. Quan trọng là thời gian phấn đấu, tiếp tục rèn luyện, thời điểm mình bật lên, khán giả đón nhận mình với khả năng thực sự thế nào. Thoát ra khỏi những cuộc thi, em cũng phải nỗ lực không ngừng để đem giọng hát đến gần khán giả, cố gắng được sống bền bĩ với đam mê của mình. Dù từ đầu rất yêu thích SMĐH nhưng quyết định dừng lại chỉ là vì sợ khán giả lúc đó phải ngán ngẩm khi bật kênh nào cũng thấy mình làm thí sinh . (cười)

Sau khi đoạt giải, đã có bao nhiêu lời mời về đầu quân hoặc hợp tác từ các công ty dành cho Hạ Trâm?

Từ sau các cuộc thi đến giờ em chưa hề nhận được bất cứ lời mời nào cả. Có thể do người ta biết trước em không thích tham gia vào công ty … Em cũng từng được nghe loáng thoáng rằng ai mà nghe đến học trò Tạ Minh Tâm thì không bao giờ đánh tiếng mời về công ty, chắc vì đã nhiều người khước từ nên họ biết là không cần phải ngỏ lời nữa.

Không cần sự hậu thuẫn của các công ty, không chọn xây dựng theo hình ảnh công chúa hoàng tử hợp tuổi, hợp thời ngay từ đầu. Lại nhen nhóm ý hướng trở thành một giảng viên, cứ như là Trâm đang “tránh né” được nổi tiếng ?

Nổi tiếng ai mà chẳng thích hả chị, em cũng thích mà. Tuy nhiên để là ca sĩ nổi tiếng thì ngoài chất giọng tốt thôi chưa đủ, còn phải hội tụ nhiều yếu tố cần thiết khác mà trong đó có cả may mắn nữa. Bản thân em, em không tự tin lắm về ngoại hình nên nổi tiếng hơi bị khó à. Nhưng điều đó chẳng thể ảnh hưởng gì đến tình yêu ca hát của em, bây giờ cứ cố gắng phấn đấu đi đã. Em thích tự do phát triển sự nghiệp của mình, có thể bắt đầu sẽ không nhận được nhiều sự ủng hộ nhưng em tin rằng mình vẫn sẽ có đối tượng khán giả riêng. Cả hai công việc học tập và ca hát dường như đi song song với nhau, các ca sĩ tài năng và nổi tiếng thế giới đều dành thời gian nhất định để “tu luyện”. Học ở nhạc viện giúp em nhận ra rèn luyện trau dồi kiến thức chuyên môn ca hát là rất quan trọng, từ đó mình đủ tự tin phát triển sự nghiệp vững chắc. Trở thành một giảng viên là cơ hội để em sống với nghề lâu hơn, hơi tham lam nhưng đó mới thực sự là vị trí em muốn toả sáng.

Tự thực hiện album đầu tay thì thế nào, có đơn giản như chính cái tựa Hát của nó không ?

Hát là một ước mơ đã trở thành hiện thực. Phát hành một CD được em ấp ù từ lâu lắm rồi. May mắn của em là không quá lo lắng về kinh tế, nhưng vì lần đầu tiên còn bỡ ngỡ, nôn nóng về quá trình thực hiện nên không tránh khỏi nhiều bất trắc. Từ chọn bài, thu âm, phối khí, thiết kế cho đến xin giấy phép đều rất nhiêu khê, đã từng muốn bỏ cuộc rồi đấy nhưng được mọi người hết sức động viên. Nếu bắt tay thực hiện album thứ 2, những khó khăn chỉ là chuyện bình thường vì em đã biết cách vượt qua tất cả, và chính mình đã được trải nghiệm thì cảm thấy tự tin hơn khi tiếp tục dấn thân vào thử thách mới .

Ai là người có ảnh hưởng đến đời sống âm nhạc của Hạ Trâm ?

Thu Minh, Tùng Dương là hình ảnh ca sĩ mà em mến mộ, anh chị ấy như một tấm gương sáng mà em cần phải học tập. Nhưng người thực sự có sức ảnh hưởng , người nhóm ngọn lửa nghệ thuật trong em chính là thầy Tạ Minh Tâm. Thầy không chỉ dạy dỗ, còn bên cạnh động viên giúp em thoát ra khỏi những áp lực, nghĩ thoáng hơn, nhẹ nhàng hơn với cuộc sống. Thầy như một người bố thứ hai, một người bạn thân thiết Mỗi lần trò chuyện với thầy em lại càng cảm thấy yêu nghề hát nhiều hơn. Trước khi vào trường học hát, em không thích opera hay nhạc cổ điển. Nhưng khi bắt đầu học và đặc biệt được truyền thụ từ niềm say mê của thầy, những vở như Thằng gù nhà thờ đức bà, Bóng ma nhà hát, Cats…khiến em trở nên mê mẩn nhạc kịch hồi nào không hay. Và trong album sắp tới em sẽ hướng theo dòng opera hiện đại với những ca khúc tiếng Ý dịch ra lời Việt.

Từ một Hát nhẹ nhàng đột ngột chuyển sang thể loại “hàn lâm” kén người nghe ở Việt Nam, Hạ Trâm không sợ khán giả “shock” à ? Tuy nhiên đây không phải là ý tưởng mới vì Đức Tuấn đã đem Broadway đến Việt Nam ?

Em muốn mang đến làn gió mới, đưa opera hiện đại đến gần với khán giả. Em cảm thấy thích thú khi theo đuổi dự án này, tự tin là mình làm được vì đã được học, được hát nên không có gì phải ngần ngại. Đây là một thể loại khó nên làm CD cũng là nhằm trau dồi khả năng và kỹ thuật cho bản thân. Anh Đức Tuấn và em đều là học trò thầy Tạ Minh Tâm, cả hai anh em cùng rất yêu thích nhạc kịch. Anh ấy đã làm rồi thì em cũng sẽ làm theo niềm đam mê của em. Album không hướng đến số đông khán giả, chủ yếu là đối tượng biết thưởng thức, và chờ đợi ý kiến đánh giá từ những người có chuyên môn.


“Tôi không cần phải thật cá tính hoặc hướng đến cái lạ lùng. Cá tính của tôi là không thích tách biệt với mọi người”


Đó là lời khẳng định của Trâm trước những ai hoài nghi về một giọng hát hay nhưng vẫn chưa thực sự là gương mặt âm nhạc cá tính. Hồn nhiên và thoải trong chính tâm hồn của mình, đâu cần thiết để uốn nắn hay gạt bỏ cái vốn dĩ để được trở nên nổi bật với một cá tính không phải là mình. Nếu phải cố gắng thì cố gắng rèn giũa kỹ thuật ca hát, rèn giũa kỹ năng cảm thụ cuộc sống mới cần thiết . Thái độ sống ấy của một người trẻ thật đáng phải ngạc nhiên. Dù cũng có giai đoạn thích giấu mình, u sầu tiêu cực nhưng cô sớm thoát khỏi trạng thái bi quan bằng việc lắng nghe và không tách biệt những người xung quanh mình. Chính thế mà cô vẻ như kì lạ hơn so với những nhân vật trong thế giời showbiz khắc nghiệt. Cô luôn tìm cách để giải quyết ổn thoả những va chạm có thể xảy ra. Nhiều lúc ca sĩ đến sau mà dành lên hát trước, Trâm vẫn vui vẻ đợi và thông cảm vì sự bận rộn của đồng nghiệp. Càng bận rộn Hạ Trâm càng “tậu” thêm được nhiều bạn. Đi diễn, đi làm chương trình gặp ai cũng vui vẻ trò chuyện, cho số điện thoại, nick, chat chit nhắn tin um sùm mà không hề có ý phải e dè, câu nệ hay đề phòng bất cứ điều gì. Trâm có thể lung linh trên sân khấu, ở ngoài đời lại sẵn sàng ngồi lề đường ăn mì gõ với những người bạn bình thường của mình. Dường như trong đối mắt cô bé “già” Hạ Trâm, cuộc sống luôn lấp loé gam màu sáng tươi tắn. Cuộc chuyện trò có lúc đột ngột chuyển hướng, khi người phỏng vấn rơi vào thế được hỏi và được trả lời. Hạ Trâm rất biết cách tranh thủ để ghi nhận sự phản hồi về album của cô. Không cầu kỳ, quá trau chuốt, cũng không là cuộc ra mắt ngoạn mục, Hát như sự cất tiếng của một thiếu nữ đang yêu với nhiều mộng ước và nhiều khát khao sẻ chia. Hát bộc bạch một Hạ Trâm chững chạc mà không hề thiếu đi nét trong ngần, tươi mới cúa cái tuổi lạc quan cô đang sống.

Không tin mình có sức hút của một ngôi sao, chọn lựa vươn tới cái đỉnh an toàn hơn làm giảng viên phải chăng Hạ Trâm không dám bước vào hàng ngũ ca sĩ có tham vọng ? Một chút tự ti về ngoại hình có là gì trước tính cách luôn tích cực cho mỗi ngày sống, yêu và hát ? Còn quá sớm để hình dung tương lai phía trước, nhưng ở “một người đã được học, đã được đánh giá” nếu không trở thành sao thì vẫn được kỳ vọng là người đứng sau thành công của các ngôi sao. Đó hoàn toàn là chọn lựa thông minh cho một cá nhân đầy tham vọng cống hiến, con đường ấy rõ không kém phần gian nan.

Ngô Hạ

*ảnh do nhân vật cung cấp

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2009

THE CURIOUS CASE OF BENJANMIN BUTTON vs SLUMDOG MILLIONAIRE







AUTHOR: manchester102005

TITLE: THE CURIOUS CASE OF BENJANMIN BUTTON vs SLUMDOG MILLIONAIRE

DATE: 02/14/2009 02:29:43

STATUS: publish


BODY:

Tôi qua nhà bạn vào một ngày cuối năm tính theo thời gian âm lịch. Đó là một ngày thời gian vẫn trôi, còn tôi thì dừng lại vì không một hoạch định nào tiếp theo. Việc người ta đếm thời gian cuối cùng của một ngày sắp cũ giống như chờ uống từng giọt sương vậy. Rỉ rả và lạnh buốt, lâu lâu lại không có cảm giác gì với thứ chất lỏng ướt át trong veo ấy. Không hề có một dư vị nào thấm qua, chỉ biết tin rằng nó sẽ đẹp, sẽ trong lành lúc một ngày mới trỗi dậy…Rụng đi những tia sáng ngày cuối cùng. Câu chuyện vu vơ của hai đứa tôi chấm dứt, màn ảnh mở rộng, the curious case of Benjanmin Button bắt đầu


Cơn mê sảng của thời gian

Câu chuyện được kể lại trong cơn hấp hối của người người đàn bà, thật may mắn vì ai đó trong số chúng ta biết được giờ hấp hối của mình để mà tận dụng. Chuỗi hồi tưởng nghe thật bất thường, bà già lú lẩn chăng ? Không, người sắp chết làm gì còn thời gian để bay bổng. Có lẽ một vài chúng ta thường thích thưởng thức một câu chuyện hơn là sự thật. Sao cũng được, Benjanmin mang đến cho ta một cơ hội được biết về một số phận kỳ lạ khác của con người. Bi kịch của thời gian,,chu trình sống ngược. Chẳng lý do nào cả, chẳng ai muốn tạo ra thế, là tạo hoá bắt phải thế. Hay đó là lỗi lập trình vận hành thời gian ? Thứ tưởng chừng như tuyệt đối không có gì thay đổi được

Benjanmin, người già trước khi được trẻ. Bị bỏ rơi ở viện dưỡng lão khi mới sinh ra lại là một điều may mắn, môi trường ấy ít ra khiến Benjanmin không cảm thấy quá sợ hãi khi thấy ai cũng giống mình. Nhưng Ben hiểu được cảm giác rằng lẽ ra mình phải mang hình dạng khác và thuộc về nơi khác. Tuy nhiên chuyện đó cũng không giúp hiện tại trở nên vui vẻ. Một đứa trẻ bị bệnh lão nhi thường không sống lâu, thiếu sức sống từ cơ thể buộc con người ta tạo ra cuộc chiến nơi tinh thần. Tưởng như cuộc đời rồi chỉ có thế, tuổi lên bảy Ben ngồi chờ nắng chiều cùng những người bạn già, làm quen với việc người ta bất bình thường thế nào khi nhận ra tuổi trẻ đã lìa bỏ họ. Con người đến rồi lại đi, lặng lẽ như một hạt bụi. Đằng sau lớp da nhăn nheo, tâm hồn trẻ thơ của Ben buộc phải thở theo mạch đậpthời gian buồn bã . Nhưng cuộc đời luôn có cách tạo hấp lực, và bạn không thể không bị lôi theo khi đã là một phần được sinh ra. Thời gian bất lực trước tình yêu …hoặc ngược lại

Trong số hấp lực đeo đuổi Ben, ánh mắt của Daisy chính là vả đẹp khó cưỡng lại nhất. Họ đã quá bất ngờ khi chạm mắt nhau lần đầu, trong đôi mắt thơ ngây trong vắt của Daisy gương mắt hằn những nếp nhăn của Ben là ấn tượng kỳ lạ nhất cuộc đời. Nhưng tình yêu đầu của Ben lại là một người đàn bà đẹp đã có chồng. Điều đó làm Daisy hụt hẫng, một cách rõ ràng họ cũng không hiểu cảm giác ngày xưa ấy là gì. Những tấm thiếp được gửi về từ khắp mọi nơi , đi đến đâu Ben cũng không thể quên lời hứa với Daisy khi còn nhỏ xíu. Cho đến khi người đàn bà đẹp cùng những câu chuyện tình tứ lúc nửa đêm rời bỏ Ben, thì mối liên hệ về Daisy rõ là động lực cho những cuộc hành trình tiếp theo. Mỗi ngày thức giấc Ben nhận ra những thớ thịt mới và sức sung mãn mới. Càng lớn, Ben càng cảm thấy mình trẻ ra. Tuổi trẻ là món quà quý với bất cứ cuộc đời nào. Anh, vâng lúc này là chàng trai Benjanmin người luôn có những cảm nhận khác lạ về sự sống đã đồng thời nhận ra. Cuộc sống có cái chết là một định nghĩa về chuyện chúng ta phải chấp nhận nhìn mình dần mất đi những người yêu thương. Ngày mỗi trẻ lại mà nhìn mọi người dần rời bỏ cuộc sống dường như đó chưa phải bi kịch nhất trong cuộc đời Ben. Thời gian của một người xa lạ khác, từng biến chuyển giữa mỗi số phận đều có mối liên hệ mật thiết , chỉ cần sai lầm nhỏ vô tình cũng đủ mang đến thay đổi lớn lao trong phần đời còn lại.


Đây là chi tiết đắt giá của cả bộ phim, cách diễn giải nguyên nhân dẫn đến tai nạn của Daisy minh chứng không có sự tồn tại nào là vô lý cả. Daisy và Benjanmin, hai con người đi qua đau khổ từ nay chỉ biết yêu nhau cả ngày lẫn đêm. Nhưng tình yêu ấy sẽ thế nào giữa Daisy sẽ ngày một già, một xấu đi và Benjanmin theo thời gian mỗi lúc trẻ lại, vẻ đẹp hoàn hảo như Brad Pitt. Cứ trẻ mãi không còn là một niềm vui nữa, nỗi khao khát được làm một người cha bị nghịch cảnh thời gian cướp mất. Một đứa trẻ thì không thể làm bố một đứa trẻ. Dù ra đi đến nơi xa xôi nào đó, “ước mơ được tận tay đưa con đến trường”vẫn đuổi theo Ben. Nhưng rồi kết cục cũng trở thành ký ức không thể nhớ nỗi. Daisy tất nhiên đã là một bà lão, một bà lão còn chút cơ hội chăm bẵm tình yêu của mình vào những ngày cuối đời. Ben nhỏ bé, giờ bắt đầu từ đứa trẻ bướng bỉnh chuyển sang thích nghe chuyện cổ tích, tập đi lững thững, tập nói bập bẹ, đến khi không còn cất nổi tiếng gọi Daisy. Ben chưa biết đi, chưa biết nói nằm gọn trong lòng Daisy như đứa bé sắp đến giờ dỗ giấc ngủ. Kết thúc cuộc đời bằng đôi mắt nhắm nghiền của trẻ thơ. Cơn bão Katrina sắp ập đến, thượng đế đã quá ưu ái để bà lão Daisy có cơ hội kể đến cùng câu chuyện

Thật ra, thời gian chẳng ai biết nó có dung mạo thế nào. Nó còn trẻ hay đã già ? Nó là kẻ lừa bỉnh, kẻ cướp giật trắng trợn… Không ai buộc tội được thời gian, số phận của nó thuộc về phạm trù của thượng đế. Có người bỏ mặc nó, có người xài cho cạn kiệt. Cuối cùng không một ai còn được tồn tại cùng với nó…Nhưng sao tôi vẫn tin rằng khi một cuộc đời kết thúc, có vài việc sau đó còn kéo dài mãi mãi. Giống như bộ phim này , nếu nó đã chạm được đến bạn và làm bạn động lòng…

hay là tình yêu

Daisy: Chúc ngủ ngon, Benjanmin

Benjamin: Chúc ngủ ngon, Daisy









Ký ức kỳ lạ

Nếu Benjanmin là nỗi ám ảnh về thời gian thì Triệu phú ổ chuột là cơn ám ảnh vật chất. Tiết tấu phim nhanh, kịch bản hấp dẫn dựa trên trò chơi truyền hình nổi tiếng Who wants to be millionaire. Khác với Benjanmin ít lời thoại, cảnh phim lãng mạn với diễn xuất của các tài tử nổi tiếng. Triệu phú ổ chuột là sự kết hợp giữa Bollywood và Hollywood cùng dàn diễn viên không tên tuổi. cảnh quay hoành tráng chân thực lột tả bức tranh cuộc sống nhức nhối của người lao động nghèo tại Mumbai (Ấn Độ). Cuộc đời Jamal cũng kỳ lạ và hấp dẫn không kém Benjanmin.

Jamal lôi kéo người xem vào một cuộc phiêu lưu nghẹt thở, không phép màu nhưng tựa 1 câu chuyện cổ tích. Động lực tham gia vào chương trình truyền hình nổi tiếng nhất nước của Jamal là tìm lại Latika, cô bạn gái từ khi còn là trẻ mồ côi sống ngoài bãi rác. Mượn cấu trúc của gameshow để Jamal kể về quãng thời thơ ấu có một không hai của mình, người xem được dịp hình dung ra câu chuyện của những đứa trẻ mồ côi, nghèo khó , không cha mẹ ở một xã hội phức tạp đa sắc tộc. Ở đó sự lọc lõi của người lớn đã dẫm nát tâm hồn trẻ thơ một cách đau đớn. Những đứa trẻ tinh ranh quyết không đầu hàng số phận. Jamal, Salim, Latika gặp nhau trong một cuộc bạo loạn sắc tộc tại Mumbai, bộ ba chân thực chiếm trọn tình cảm của người xem nhiều nhất. Trong số ấy, Jamal là cậu bé có trái tim của một hoàng tử , đa cảm và sâu sắc. Mỗi thời khắc trải qua trong cuộc đời đầy song gió, trái tim nhạy cảm Jamal lưu lại tất cả. Ngẫu nhiên , khi tham gia trò triệu phú cậu không phải là người chơi tri thức nhất nhưng là người có trí nhớ tốt nhất. Thật khó tin, tất cả các câu hỏi đều không xa lạ với Jamal chỉ trừ câu hú hoạ cuối cùng. Nhưng có hay không trả lời được câu hỏi ấy , Jamal cũng đạt được mục đích của mình khi nghe giọng Latika trợ giúp qua điện thoại, mà cô ấy thì cũng chẳng biết gì. Thiết nghĩ cũng nhiều lần trong Ai là triệu phú (phiên bản Lại Văn Sâm ), cũng có người chơi tin là mình đã từng biết nhưng không nhớ nỗi câu trả lời, chính khan giả cũng hồ nghi ngờ ngợ. Có thể chúng ta đã từng gặp nhau, và có thể tất cả chúng ta đã một lần đâu đó cùng được thấy một phần câu trả lời, chỉ là ngay lúc ấy chúng ta chẳng có lí do để hiểu được nó có ích. Lại nói đến cuộc đời của Jamal, khi mất mẹ, cậu cùng anh trai tìm mọi cách để tồn tại, đi ăn xin , nhảy tàu lửa, hướng dẫn lụi…Nhưng người ta khó mà cố gắng vươn lên nếu thiếu động lực, mãi mãi là Latika trong tim Jamal. Trưởng thành, những đứa trẻ có số phận lang thang tiếp tục lanh quanh tìm lối thoát, có nhiều cách để thay đổi số phận . Khác với Salim, Jamal không chọn cách đánh đổi lòng nhân ái. Đó có thể là sự chọn lựa của một kẻ ngốc, nhưng là thái độ sống thanh thản. Bộ phim không phải là một giấc mơ như chuyện cổ tích, công chúa Latika và hoàng tử Jamal đến từ bãi rác nghèo nàn ngày nào kết thúc có hậu là một cách khẳng định lần nữa ước mơ cuộc sống rồi sẽ tốt đẹp bằng nỗ lực phấn đấu trong một tâm hồn trong sáng là có thực. Nếu được xem phim , bạn sẽ cảm nhận rất thực cảm giác trở thành triệu phú của Jamal và Salim. Một ngọt ngào và một chua chat.


Jamal: Anh yêu em

Latika: Thế thì sao ?


Nụ hôn đầu Jamal dành tặng Latika không là môi nàng, mà trên vết thương của nàng. Những người yêu nhau thì nên hôn lên vết thương của nhau…(tự nhiên nghĩ vậy …)


from mayngocnghech360blog