
Ngày đầu tiên trong một năm khác. Sáng nay dậy muộn Tôi lúc nào cũng muộn mà trái đất này thì quay nhanh quá. Hay là nó chỉ nhanh so với hệ quy chiếu là tôi ? Tiếng thở dài mới trong khoảnh khắc mới để tôi nghe tim mình khát khao thanh âm cuộc sống này biết dường nào. 12 tháng qua của tôi đã trở thành lịch sử, không nhiều khoảng khắc để tôi nhớ, dự định tổng kết sau một năm của tôi không thành. Tôi chẳng nhớ gì nữa, nhưng tôi biết không phải là mình không có gì để nhớ.
Vô sản, nỗi hoang mang, và một ước mơ nguội lạnh. Tôi nhận thấy điều mình được và chưa được, nhưng 2009 là một chuỗi dài lặng lẽ, như tôi vẫn ăn mà chẳng buồn nêm gia vị vào thứ mình đã lựa chọn. Hi vọng nó tròn trịa hơn trong năm 2010, ước mơ của tôi ấy mà, tôi cần lửa cho nó. Dù sao thì 2009 vẫn đã đánh dấu thời khắc quan trọng trong đời tôi là được chạm vào ước mơ của mình, tuy ngắn ngủi , tuy chưa thật sự như tôi mong muốn, nhưng hầu cái gì là đầu tiên có cố quên cũng khó mà ra hờ hững. Chí ít 2009 tan đi vẫn sót lại tí xíu dấu vết tồn tại của tôi trong nó.
Làm người được sống mà còn dấu vết là vui rồi.
Tôi viết vào đây những ham muốn để thúc mình theo nỗi hân hoan rộng lớn lao đi...
Mẹ _ Đó sẽ luôn là ngọn nguồn cảm hứng, sức mạnh, vũ khí và yêu thương
Thời gian : Kiểm soát nó tốt nhất.
Cảm xúc : Không vội vã, biết cất giấu, biết điều tiết tuỳ trường hợp mà tốt nhất là bung nó trên mỗi trang viết để một mình tận hưởng sự lộn xộn ấy thôi.
Yêu : Thì là yêu thôi , không cần quy tắc, quy tắc chỉ toàn gây khổ sở vì có áp dụng được là mấy.
Công việc : Lợi ích cho cộng đồng và tiền bạc cho bản thân là thước đo hiệu quả.
Đi : Luôn đấu tranh và không ngừng đấu tranh để được xê dịch.
Năm 2010 sẽ có 1 chứng chỉ ngoại ngữ
À mà cũng muốn giảm cân nữa , giảm cân để mặc áo dài. Trời ơi cân nặng và áo dài , sao khó hoà hợp ở tôi thế này. hụ hụ
Vậy đi.
may
Vô sản, nỗi hoang mang, và một ước mơ nguội lạnh. Tôi nhận thấy điều mình được và chưa được, nhưng 2009 là một chuỗi dài lặng lẽ, như tôi vẫn ăn mà chẳng buồn nêm gia vị vào thứ mình đã lựa chọn. Hi vọng nó tròn trịa hơn trong năm 2010, ước mơ của tôi ấy mà, tôi cần lửa cho nó. Dù sao thì 2009 vẫn đã đánh dấu thời khắc quan trọng trong đời tôi là được chạm vào ước mơ của mình, tuy ngắn ngủi , tuy chưa thật sự như tôi mong muốn, nhưng hầu cái gì là đầu tiên có cố quên cũng khó mà ra hờ hững. Chí ít 2009 tan đi vẫn sót lại tí xíu dấu vết tồn tại của tôi trong nó.
Làm người được sống mà còn dấu vết là vui rồi.
Tôi viết vào đây những ham muốn để thúc mình theo nỗi hân hoan rộng lớn lao đi...
Mẹ _ Đó sẽ luôn là ngọn nguồn cảm hứng, sức mạnh, vũ khí và yêu thương
Thời gian : Kiểm soát nó tốt nhất.
Cảm xúc : Không vội vã, biết cất giấu, biết điều tiết tuỳ trường hợp mà tốt nhất là bung nó trên mỗi trang viết để một mình tận hưởng sự lộn xộn ấy thôi.
Yêu : Thì là yêu thôi , không cần quy tắc, quy tắc chỉ toàn gây khổ sở vì có áp dụng được là mấy.
Công việc : Lợi ích cho cộng đồng và tiền bạc cho bản thân là thước đo hiệu quả.
Đi : Luôn đấu tranh và không ngừng đấu tranh để được xê dịch.
Năm 2010 sẽ có 1 chứng chỉ ngoại ngữ
À mà cũng muốn giảm cân nữa , giảm cân để mặc áo dài. Trời ơi cân nặng và áo dài , sao khó hoà hợp ở tôi thế này. hụ hụ
Vậy đi.
may


