SỐNG NHƯ PHÉP THỬ

SỐNG NHƯ PHÉP THỬ
Ở đây có tôi và cuộc mưu cầu " Sống như phép thử " . "Thử" trong từ điển hành động của những cá nhân muốn sống hết mình không hòan toàn là dạo chơi, khám phá. Nó gần như một hành trình dấn thân cùng những mất mát rất thật

Thứ Năm, 31 tháng 12, 2009

MỚI.


Ngày đầu tiên trong một năm khác. Sáng nay dậy muộn Tôi lúc nào cũng muộn mà trái đất này thì quay nhanh quá. Hay là nó chỉ nhanh so với hệ quy chiếu là tôi ? Tiếng thở dài mới trong khoảnh khắc mới để tôi nghe tim mình khát khao thanh âm cuộc sống này biết dường nào. 12 tháng qua của tôi đã trở thành lịch sử, không nhiều khoảng khắc để tôi nhớ, dự định tổng kết sau một năm của tôi không thành. Tôi chẳng nhớ gì nữa, nhưng tôi biết không phải là mình không có gì để nhớ.

Vô sản, nỗi hoang mang, và một ước mơ nguội lạnh. Tôi nhận thấy điều mình được và chưa được, nhưng 2009 là một chuỗi dài lặng lẽ, như tôi vẫn ăn mà chẳng buồn nêm gia vị vào thứ mình đã lựa chọn. Hi vọng nó tròn trịa hơn trong năm 2010, ước mơ của tôi ấy mà, tôi cần lửa cho nó. Dù sao thì 2009 vẫn đã đánh dấu thời khắc quan trọng trong đời tôi là được chạm vào ước mơ của mình, tuy ngắn ngủi , tuy chưa thật sự như tôi mong muốn, nhưng hầu cái gì là đầu tiên có cố quên cũng khó mà ra hờ hững. Chí ít 2009 tan đi vẫn sót lại tí xíu dấu vết tồn tại của tôi trong nó.

Làm người được sống mà còn dấu vết là vui rồi.
Tôi viết vào đây những ham muốn để thúc mình theo nỗi hân hoan rộng lớn lao đi...

Mẹ _ Đó sẽ luôn là ngọn nguồn cảm hứng, sức mạnh, vũ khí và yêu thương

Thời gian : Kiểm soát nó tốt nhất.

Cảm xúc : Không vội vã, biết cất giấu, biết điều tiết tuỳ trường hợp mà tốt nhất là bung nó trên mỗi trang viết để một mình tận hưởng sự lộn xộn ấy thôi.

Yêu : Thì là yêu thôi , không cần quy tắc, quy tắc chỉ toàn gây khổ sở vì có áp dụng được là mấy.

Công việc : Lợi ích cho cộng đồng và tiền bạc cho bản thân là thước đo hiệu quả.

Đi : Luôn đấu tranh và không ngừng đấu tranh để được xê dịch.

Năm 2010 sẽ có 1 chứng chỉ ngoại ngữ

À mà cũng muốn giảm cân nữa , giảm cân để mặc áo dài. Trời ơi cân nặng và áo dài , sao khó hoà hợp ở tôi thế này. hụ hụ

Vậy đi.

may


Thứ Hai, 28 tháng 12, 2009

X'MAS Diary 09


Giáng sinh, những đứa trẻ đặt giấc mơ của chúng lên mái nhà, bởi chúng tin những ông già có râu sẽ đi tàu bay giấy đậu ở đó để nhặt nhạnh những khát khao của chúng và mang đi. Tức là chúng tin có nhiều chứ không chỉ một, nếu có nhiều hơn một ông già râu trắng thì cơ hội sẽ được chia cho nhiều ước mơ hơn.

Đừng hỏi một đứa trẻ rằng "con có tin trên đời thật có một ông già râu trắng có sở thích là hâm mộ màu đỏ ? ". Niềm tin ở trẻ con được xem là mãnh liệt và sâu sắc hơn hết thẩy vì chúng giàu trí tưởng tượng cũng hơn hết thẩy. Trí tưởng tượng, món quà rồi sẽ bị lãng quên theo thời gian.
Ai trong số chúng ta ở thì tương lai , là một nghệ sĩ tài ba hay một nhà kinh tế giỏi ắt hẳn chính là kẻ đã biết cất giữ và ghi nhớ món quà quý ấy.


Đứa trẻ như tôi đã từng tin và cũng từng hoài nghi . Sự hoài nghi như một ngôi sao nhỏ hấp dẫn nhờ những tia sáng chân thật, khiến người ta khó lòng cưỡng lại việc lần mò theo nó, theo đuổi nó cách mải mê mà không hề hay biết khi đứng từ phía ngôi sao ấy đâu chắc ta sẽ trông thấy quả đất sáng và rõ hơn. Chẳng lẽ đích đến cuối cùng của cuộc tranh cãi do những con người tự cho mình thông thái gây ra không phải là được ngắm nhìn thế giới này tươi đẹp hơn sao. Tôi đã ủ rũ hơn rất nhiều, cô độc hơn rất nhiều, hoang mang hơn rất nhiều mỗi khi gieo trồng hạt giống nghi hoặc trong mình. Ví như tôi có xinh đẹp không ? Tôi có giỏi giang không ? Mẹ tôi có yêu tôi nhiều như anh trai tôi không ? Bố tôi sẽ đến đón tôi về ở trong ngôi nhà rộng của ông ấy chứ ? Bong bóng ấy sẽ trở về với tôi chứ ngay khi mà nó chỉ còn là một dấu chấm màu đỏ xa tít ? ...nhiều nhiều nữa . Rất ít trong số đó còn nguyên vẹn màu sắc, tất nhiên vì người ta không thể sống cả đời để chờ đợi một quả bóng bay về. Tôi bỏ chúng hoặc là chúng đã bỏ tôi. Ảo tưởng nghĩa là không có gì, nhưng nếu không ảo tưởng thì quá nhiều mất mát phải ở lại.

Giáng sinh năm 7 tuổi, sau thánh lễ tôi cùng bao đứa trẻ khác đứng chen chúc lố nhố để chờ ông già noel. Tôi tròn xoe mắt trước một thằng nhóc mắt xếch tách ra khỏi đám trẻ và ung dung ngồi rung đùi bên cạnh bồn bông.

Ông già Noel sắp đến rồi đấy, tui nghe tiếng chuông của ông ấy trên mái nhà, bạn phải mau đi dành chỗ thôi.
Để làm gì ?
Trời ơi, để nhận quà
Mày tin ổng sẽ đến à ?
Tui nghe tiếng bước chân mà.
Có những đứa ngu như mày mới tin sái cổ vào ông già noel mặt nhựa của mấy bà sơ.
Có bạn mới ngu khi không tin có ông già noel.
Vậy mày biến đi và nhào vào với cái đám ấy.

Tôi không tin vào những gì cậu nhóc ấy nói, tôi nhảy bổ vào la ó cùng đám đông. Tôi đã cố hết sức để vươn bàn tay mình chạm vào bàn tay đeo chiếc găng len màu xanh, tay ông già noel. Chúa ơi ! Nó dày cộm nhưng vẫn mềm mại và âm áp làm sao. Thật không thể tin tôi đã có thể chạm vào nhân vật kì diệu ấy, người sở hữu cả một cỗ xe tuần lộc biết bay trên còn đang đậu trên mái ngôi nhà nguyện nhỏ ở đường Thích Quảng Đức...ôi Chúa ơi. Nỗi sung sướng làm tôi trằn trọc suốt đêm hôm ấy cho đến lúc chìm sâu vào một giấc mơ lấp lánh. Mãi về sau tôi vẫn nhớ về cậu bé mắt xếch, cậu đã ở đâu giữa lúc bầy trẻ reo hò ? Cậu đã được nhìn thấy gì trong giấc mơ của mình hôm ấy ?

Cho tới những mùa giáng sinh mà tôi đã rời khỏi tuổi thơ của mình, tôi nhận ra sự thật về ông già râu trắng có đôi găng tay màu mạ sẫm. Không phải tôi phủ nhận niềm tin vào sự hiện hữu của ông ấy trên cõi đời này, nhưng tôi không còn chờ đợi ông ấy nữa, ngay cả trong cơn mộng mị của mình . Mỗi năm tôi vẫn đều đặn nhận được quá của ông. Ông đến vào đúng lúc 9h mỗi tối ngày 24, điều ông làm tôi thất vọng là ông chẳng bao giờ nhớ gỡ giá trên mỗi món quà cả.

Giáng sinh năm nay, mẹ đã đội nắng to đi tìm mua quà giáng sinh cho 2 anh em tôi, hai đứacó số tuổi cộng lại đã ngoài tứ tuần.Nhưng cũng như năm ngoái, công việc diễn nguyện làm tôi không về kịp để đón ông già Noel cùng cả nhà. Đặt trên bàn học tôi bất ngờ lại là một món đắt tiền hơn quà của mẹ...Sao không phải là quà của mẹ ?
Mẹ đã cất nó đâu rồi ?

...tôi vừa tìm vừa khóc oà lên...

ngày thứ bảy của tuần bát nhật Gíang sinh

may




Thứ Năm, 17 tháng 12, 2009

KÝ ỨC CƠ THỂ


Em gái 18 tuổi lục lọi tủ sách của tôi và nài nỉ cho em mượn Rừng Na Uy.

Tôi nhìn em một thoáng nghi hoặc.
Em tôi , liệu tôi hiểu em được bao nhiêu ? Em tìm đọc Rừng Na Uy để làm gì ? Chạy theo tư duy thời thượng của giới trẻ vẫn đem Rừng Na Uy bên mình như một loại trang sức bảo chứng cho sự trưởng thành, hay em muốn tìm kiếm nỗi hoang mang cô độc của riêng em, tìm kiếm những phần ký ức cơ thể đầu đời đau buốt.

18 tuổi em ở đâu trong câu chuyện của chính mình ?
may





Thứ Ba, 1 tháng 12, 2009

...CÒN GÌ CHO EM ?


Em thông báo là mất rồi, mất sạch làm ta choáng váng. Biết nói gì bây giờ ? Cái khoảng thời gian đầu mới chớm và những dấu tích đẹp đẽ ngây ngô đột ngột hoá ra trắng xoá...tiếc đau đớn.

Thôi em, trắng tay mà lại lao vào lần mò cuộc tình mới vậy. Máy móc là thế, chúng phải chờ lệnh để nhớ hoặc không, con người mình thì khác...Một chút của em vẫn còn nằm rải rác xung quanh đây, hình ảnh của em còn đang được chứa chấp ở nơi những người yêu mến em mà.

Đứng dậy thu về để còn vun vén tiếp.

may