Nghe nói em cần những cam kết,
và nghe nói ...không có cam kết nào ở đây.
Không sao, quan trọng là anh đã ở đây
Cam kết không hơn Anh,
Anh không thể là tất cả những cam kết.
Cam kết giống Anh ở chỗ,
Cùng lúc ở đây hoặc biến khỏi đây.
Cam kết khác Anh ở chỗ,
Anh được học thuộc lòng lâu hơn
Trong đầy rẫy dai dẳng và em
Đơm nỗi buồn sắc nhọn ghê gớm.
Vậy thì thôi à ơi cam kết
Lại khéo dại đẽo gọt tên nhau.
270112
(Không phải thơ)
may
Tem's photo
SỐNG NHƯ PHÉP THỬ
Ở đây có tôi và cuộc mưu cầu " Sống như phép thử " . "Thử" trong từ điển hành động của những cá nhân muốn sống hết mình không hòan toàn là dạo chơi, khám phá. Nó gần như một hành trình dấn thân cùng những mất mát rất thật
Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2012
Thứ Ba, 24 tháng 1, 2012
CUỘC SỐNG NHỎ...TIẾP DIỄN
Bà ngoại lọ mọ chỉnh lại kim đồng hồ, không chậm
hơn, cũng không nhanh hơn, đúng với thời khắc chuyển giao thiêng liêng...Ngoài
trời tiếng pháo bông nghe rõ mồn một, tầm ngắm đón những tia nhìn vui mắt
trên ban công đã bị che lấp từ lâu, nhưng vẫn có thể cảm nhận được thanh
âm đêm giao thừa nơi phố thị. Trong tiếng reo hò văng vẳng, pháo nổ bung... khép
lại những ngày cuối chộn rộn. Những ngày đã thuộc về một năm biến động và nhiều
mất mát.


Với riêng tôi
Thật khó để đóng gói tất cả vào một lần. Khi còn
giáp tết, tôi đã nhận ra sự
thể đó, nhận ra những điều mình
đã sắp đặt, cất giữ lâu
nay hay bỗng trở
nên ngổn ngang đến lạ. Cũ rồi lại mới, có những thứ ta quên, để mãi đấy hoặc
cứ chồng chất tạm bợ dần, chợt đến
lúc chúng đột ngột đổ sập vào người mới giật thột. Thời gian xốc lại, chúng làm tôi
mệt bở hơi tai và ngán ngẩm. Rất
nhiều lần, tôi không kịp làm gì để ghi chép những khoảng khắc ngày, nhưng tôi
nhớ trong vài cuộc đối thoại cuối năm, những lời vụn vừa qua đủ để được xem như
mẩu khởi điểm và cho một thoáng nhìn lại…
Tôi
có một phép thử và tôi đang ở trong phép
thử của mình. Khác mình biết là khó, nhưng tuổi trẻ có mấy đâu vậy nên cứ thử,
thử theo phép. Phép thử và cuộc đeo đuổi nó là quá trình tìm kiếm phương pháp.
Tôi muốn đi và đi, tôi cứ đi và đi. “Quyết liệt” không phải là một loại từ thừa,
tôi luôn chú ý đến “từ” người khác dành cho mình và trong trường hợp này nó
khiến tôi máu hơn. Chẳng để chứng tỏ bất kể điều gì ngoài việc muốn đi đến cùng
thử thách của mình. Mối lo ngại của người “thiệt tình” quan sát giúp tôi thấy bản thân nhận được nhiều sự động
viên, để ở mỗi giai đoạn mọi lựa chọn đều đáng trân trọng, cá thể là mình càng đáng
trân trọng. Nếu lại bị quay về vạch xuất phát thì cũng phải chạy cho hết đường
băng này, thua cuộc vẫn dễ chịu hơn là từ bỏ. Cảm ơn vì có được người đã yêu mến nhiều hơn những thắc mắc và lí do.
Nó
thuộc một phần trong câu chuyện của chúng tôi , phần nói về “những người đàn
ông lớn”. Những thân cây kiệt sức, bị xâu xé đến mấy, chí ít đến phút cuối cũng
vẫn còn chức năng cho ngồi hay cho tựa lưng. Nhưng nếu cái cây cũng trụi gốc
thì sao ? Phải đến khi cuộc đời mình bắt đầu xuất hiện những chỗ trống không
khả năng lấp hay thay thế, tôi mới biết thế nào là vị trí tồn tại có ý nghĩa. Tôi
thích ví “người đàn ông lớn” của mình như chiếc ghế bành: êm ái, an toàn và
kiên nhẫn…vô cùng kiên nhẫn. Nếu ai đó còn "chiếc ghế" của mình hãy ra sức nhún nhảy và tận hưởng hạnh phúc quý giá ấy. Tôi không muốn bày biện trở lại câu chuyện giữa
chúng tôi lúc này, vì nó quá buồn. Vốn dĩ tôi không giống người trò chuyện cùng
ở chỗ phải tỏ ra mạnh mẽ, à không, mà là dứt khoát phải trở nên mạnh mẽ, thế
nên tôi ngưỡng mộ bạn ấy. Nỗi mất mát có thể làm teo tóp cơ thể bạn, nhưng trở
nên bất lực trước cường độ ánh sáng trong đôi mắt bạn. Cuối cùng cái chết vẫn
đến mà cuộc sống thì vẫn cứ tiếp diễn.
“hồi đó ở gần nhau mà không chơi với nhau, bây giờ chơi bù” (Q)
Lí
do tôi không xoá tài khoản mạng xã hội của mình ( dù rất muốn ) là vì từ đó tôi kết nối (đúng hơn tìm thấy lại )
những người bạn thời tiểu học, trung học khá nhiều. Những câu chuyện nhờ thế
như không có hồi kết, ngay cả kỷ niệm cứ bị lặp lại thì cứ muốn kể tiếp. Từ lâu tôi
đã chán việc quan sát người khác qua các thể loại “cửa sổ” , tôi muốn
ra ngoài kết bạn. Tôi muốn những mối gắn kết sinh động và có sự vận động, thật
sinh động dù việc đó đồng thời sẽ thu nạp thêm nhiều mối phiền toái.
Yêu
và yêu. Tôi sẽ cứ yêu thôi mà không cần đắn đo tới các giai đoạn "chương hồi" sắp
xảy đến. Đắn đo quá mức thường lại bị lãng phí nhiều. Tuổi tác à ? Nghe quan
trọng đấy ! Nhưng có tình yêu thì sợ đếch gì tuổi tác bị héo mòn. Quan trọng là
giữ ấm nơi lồng ngực, từng hơi thở với sống và sức yêu đầy đặn.
Nhảm
– dễ thương – xúc động hoàn toàn không phải là một nhận định thảo mai mà là …lời
phát đi từ những đầy đặn, tôi không chỉ nghĩ như thế, tôi tin rõ ràng là
như thế.
…
Chiều
29 tết, mùi tết thoang thoảng, đường xá Sài Gòn thênh thang đến xao xuyến lòng, đã vừa đi vừa nghĩ chuyện
năm mới :
1.Xử
lý tóc cũ
2.Mua
một cuốn sổ mới đánh dấu những thành phố tôi muốn đến và sẽ đến.
may
may's photo
Tet 2011
Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012
CUỘC SỐNG NHỎ VÀO THÁNG 1
Hẹn hò hẹn hò...rối rít cả lên.
À lại đến muộn.
Em xin lỗi ! Em vô cùng xin lỗi !
cofee +vannila+ latte+ cream +choco+ caramen...thật là hành hạ. Sau khi đổ hỗn hợp ấy vào họng, em ước chi mình có ngay một tô mì gõ.
Sau chuyện trò rôm rả cộng vội vã. Cuối cùng em còn lại mỗi em và Hồ Con Rùa xôn xao vào những đêm không biết là đầu hay cuối năm nữa.
Ra về nhưng lại không xong rồi, tiền để trả gửi xe còn hai tờ 500, một cực nhỏ và một khá không nhỏ.
Anh nhân viên gửi xe tặc lưỡi.
Em cũng tặc lưỡi.
Giải pháp của anh nhân viên là để lại số điện thoại thay cho 5000 gửi xe.
Em đọc số một lèo trong tình trạng là phản ứng chưa kịp suy nghĩ
Em được cho đi , nhưng em hẻm đi. Lúc đó em đứng thộn mặt nhìn anh nhân viên. [Âm thầm suy diễn] : Sao thông tin em bán rẻ thế , có 5000 á ?
Em bất động quan sát người đứng trước mình, [lại âm thầm suy diễn]: Nếu 5000 mà có thể bắt đầu được một mối quan hệ mới thì quá hời .
Nhưng rồi em biến đi cho lẹ...Tiếng người ta gọi với theo : "Đừng có quay lại trả tiền nha, anh không phải là nhân viên ở đây."
(*.*)
hey na ná nà cuộc sống nhỏ
may
À lại đến muộn.
Em xin lỗi ! Em vô cùng xin lỗi !
cofee +vannila+ latte+ cream +choco+ caramen...thật là hành hạ. Sau khi đổ hỗn hợp ấy vào họng, em ước chi mình có ngay một tô mì gõ.
Sau chuyện trò rôm rả cộng vội vã. Cuối cùng em còn lại mỗi em và Hồ Con Rùa xôn xao vào những đêm không biết là đầu hay cuối năm nữa.
Ra về nhưng lại không xong rồi, tiền để trả gửi xe còn hai tờ 500, một cực nhỏ và một khá không nhỏ.
Anh nhân viên gửi xe tặc lưỡi.
Em cũng tặc lưỡi.
Giải pháp của anh nhân viên là để lại số điện thoại thay cho 5000 gửi xe.
Em đọc số một lèo trong tình trạng là phản ứng chưa kịp suy nghĩ
Em được cho đi , nhưng em hẻm đi. Lúc đó em đứng thộn mặt nhìn anh nhân viên. [Âm thầm suy diễn] : Sao thông tin em bán rẻ thế , có 5000 á ?
Em bất động quan sát người đứng trước mình, [lại âm thầm suy diễn]: Nếu 5000 mà có thể bắt đầu được một mối quan hệ mới thì quá hời .
Nhưng rồi em biến đi cho lẹ...Tiếng người ta gọi với theo : "Đừng có quay lại trả tiền nha, anh không phải là nhân viên ở đây."
(*.*)
hey na ná nà cuộc sống nhỏ
may
Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012
ƯỚC MƠ CỦA MARUKO CHAN
Trái tim luôn có những cuộc đối thoại thầm kín bất tận...Càng cố lý giải, càng vụng về...
Nếu đường truyền giữa chúng ta đang bị ách tắt thì là do phương tiện bị hỏng hóc, không phải chúng ta hỏng hóc.
Nên tớ không bao giờ từ bỏ nỗ lực liên đới...những mối quan hệ thiêng liêng, dẫu cho cách của tớ rất dở.
Maruko Chan là một đứa rất ngốc, cậu biết con bé chibi ấy không ? Tớ quen với Maruko khi nằm viện lúc 7 tuổi vì một căn bệnh quái gở. Tớ bị lấy máu thường xuyên và khóc hàng giờ. Nhờ thế mẹ mua truyện cho tớ đọc, cuốn truyện tranh đầu tiên tớ được sở hữu có trang màu duy nhất là bìa vẽ chân dung ngổ ngáo của Maruko. Thế là tớ kết thân với con bé ấy...Tất nhiên tớ không ngừng gào thét khi bị lấy máu nhưng tớ cứ mong chuyện đó cứ tiếp diễn để tớ gặp Maruko. Tớ ghiền ngóng chuyện lớp 3/5, yêu ông nội đầu loe nghoe 3 sợi tóc của Maruko, những câu chuyện "tự kỷ" kiểu trẻ con không thể chịu nổi...Maru cất giấu hàng đống bí mật và hay nói chuyện một mình (con bé chibi này vô cùng điên loạn)...Một trong thứ điên gần giống với tớ là thích chơi đồ hàng một mình...Kiểu tự biên tự diễn, tự phân mình vào vai cha, mẹ cô, dì , chú, bác , ông bà hay vừa làm người bán hàng và vừa làm cả người mua để tự mặc cả...với mình. Tớ đã từng không thích cho ai chơi chung, vì trong thế giới riêng của mình tớ muốn tự bày biện tất cả, tự định đoạt số phận của tất cả...Tớ có những cuộc đối thoại riêng biệt, không ai hiểu và cũng cóc cần có người hiểu. Chuyện đó chắc hẳn thú vị, nhưng tớ vẫn biết tớ chỉ là kẻ bảo vệ buồn bã và đơn độc trong thành trì hẻo lánh. Chỉ một cơn mưa thôi, đồ hàng bị trôi lỏng cỏng, nước ngập và tớ không kịp vớt đồ (gia sản thành trì ) bị cuốn trôi về phía cống. Hoặc tớ sẽ bị người lớn mắng té tát và yêu cầu dẹp bỏ thành trì bừa bộn lẫn vớ vẩn của mình.
Thế đấy...người lớn chán lắm nên tớ cần một đồng minh, đúng hơn là thèm một đồng minh. Tớ ghen với Maru, vì con bé ấy luôn có ông nội, chị Saki, Tama thuộc phe mình. Vậy mà Maru còn thích chơi búp bê và không ngừng mơ ước rằng "mình có một đứa em gái trên đời để chăm sóc". Mèng đéc, thiệt là tham lam quá đi. Nhưng nhìn cách Maruko mơ mộng tớ bỗng phát hiện ra mong ước của chính mình, về một người chị gái có thể chia với tớ cả một thế giới con gái rối bời bời. Trời ơi, Maru ! Tớ thích được như cậu biết bao. Á Maruko Chan à ! Tớ chỉ ước được có chị gái như cậu... á á á....Không thể tin hay ngăn nỗi sự mơ tưởng...Và làm sao mà biểu đạt cho hết khi mơ tưởng ấy bất ngờ được tạc hình rồi hiện hữu...
Tất nhiên là chị gái tớ không sinh ra sau tớ được rồi, cũng không phải chị kết nghĩa hay chị ngang hông quái gì cả. Chị tớ, không có mặt sẵn trong thời thơ ấu của tớ, nhưng kịp lớn lên cùng tớ. Những khoảng khắc đầu tiên trong đêm hè oi ả, chị em tớ thì thầm liên miên, điệu đà liên miên. Những chuyện trò, khúc khích tưởng chừng có thể kéo dài bất tận, trút dần hằng hà dấu vết lạ lẫm và bí hiểm giữa hai tuổi thơ khác biệt. Nhưng chị dung hoà được khác biệt, ướm cho tớ những điều vừa vặn nhất. Một số lựa chọn tưởng chừng ngu ngốc lại vô cùng trọng đại của tớ, cậu biết rồi đấy, đã được quyết định bởi sự cỗ vũ của chị.
Cậu biết không, với thời gian, những câu chuyện bị ngắt quãng, đôi lúc lạc nhịp, kết nối rè rè. Tuy nhiên đó chỉ là những câu chuyện. Có một mạch ngầm vẫn chảy và vẫn ra sức kết dính con người nằm trong câu chuyện ấy, thậm chí bất cứ lúc nào cũng có thể tái tạo tình tiết hay thay đổi tiết tấu của cả câu chuyện. Suy nghĩ của tớ không cần chờ bên ngoài nhận diện hoặc phán xét. Tớ gần như biết rất rõ điều gì chờ đợi tớ bên trong. Nếu tớ dở ư? tớ sẽ làm lại. Ở bên trong, tớ may mắn có hơn một người phụ nữ ân cần và hết sức kiên nhẫn giúp tớ đủ mạnh.
Đến tận hôm nay tớ luôn nghĩ sự xuất hiện bất ngờ của chị là món quà tớ được ban tặng từ Chúa Trời. Ngài đã lắng nghe mơ ước không tưởng của tớ, trao cho tớ một cơ hội được yêu thương. Tớ đánh dấu hôm nay vào mục đặc biệt của ngày dành cho những yêu thương...của chị.
Em không nhớ đâu là mốc đã bắt đầu, vậy cứ nhớ hôm nay thôi nha !
06-01
Sò
[pix from Ca Mau 2011]
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)