SỐNG NHƯ PHÉP THỬ

SỐNG NHƯ PHÉP THỬ
Ở đây có tôi và cuộc mưu cầu " Sống như phép thử " . "Thử" trong từ điển hành động của những cá nhân muốn sống hết mình không hòan toàn là dạo chơi, khám phá. Nó gần như một hành trình dấn thân cùng những mất mát rất thật

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012

ƯỚC MƠ CỦA MARUKO CHAN


Trái tim luôn có những cuộc đối thoại thầm kín bất tận...Càng cố lý giải,  càng vụng về...
Nếu đường truyền giữa chúng ta đang bị ách tắt thì là do phương tiện bị hỏng hóc, không phải chúng ta hỏng hóc.
Nên tớ không bao giờ từ bỏ nỗ lực liên đới...những mối quan hệ thiêng liêng, dẫu cho cách của tớ rất dở. 

Maruko Chan là một đứa rất ngốc, cậu biết con bé chibi ấy không ? Tớ quen với Maruko khi nằm viện lúc 7 tuổi vì một căn bệnh quái gở. Tớ bị lấy máu thường xuyên và khóc hàng giờ. Nhờ thế mẹ mua truyện cho tớ đọc, cuốn truyện tranh đầu tiên tớ được sở hữu có trang màu duy nhất là bìa vẽ chân dung ngổ ngáo của Maruko. Thế là tớ kết thân với con bé ấy...Tất nhiên tớ không ngừng gào thét khi bị lấy máu nhưng tớ cứ mong chuyện đó cứ tiếp diễn để tớ gặp Maruko. Tớ ghiền ngóng chuyện  lớp 3/5, yêu ông nội đầu loe nghoe 3 sợi tóc của Maruko, những câu chuyện "tự kỷ" kiểu trẻ con không thể chịu nổi...Maru cất giấu hàng đống bí mật và hay nói chuyện một mình (con bé chibi này vô cùng điên loạn)...Một trong thứ điên gần giống với tớ là thích chơi đồ hàng một mình...Kiểu tự biên tự diễn, tự phân mình  vào vai cha, mẹ cô, dì , chú, bác , ông bà hay vừa làm người bán hàng và vừa làm cả người mua để tự mặc cả...với mình. Tớ đã từng không thích cho ai chơi chung, vì trong thế giới riêng của mình tớ muốn tự bày biện tất cả, tự định đoạt số phận của tất cả...Tớ có những cuộc đối thoại riêng biệt, không ai hiểu và cũng cóc cần có người hiểu. Chuyện đó chắc hẳn thú vị, nhưng tớ vẫn biết tớ chỉ là kẻ bảo vệ buồn bã và đơn độc trong thành trì hẻo lánh. Chỉ một cơn mưa thôi, đồ hàng bị trôi lỏng cỏng, nước ngập và tớ không kịp vớt đồ (gia sản thành trì ) bị cuốn trôi về phía cống. Hoặc tớ sẽ bị người lớn mắng té tát và yêu cầu dẹp bỏ thành trì bừa bộn lẫn vớ vẩn của mình.

Thế đấy...người lớn chán lắm nên tớ cần một đồng minh, đúng hơn là thèm một đồng minh. Tớ ghen với Maru, vì con bé ấy luôn có ông nội, chị Saki, Tama thuộc phe mình. Vậy mà Maru còn thích chơi búp bê và không ngừng mơ ước rằng "mình có một đứa em gái trên đời để chăm sóc". Mèng đéc, thiệt là tham lam quá đi. Nhưng nhìn cách Maruko mơ mộng tớ bỗng phát hiện ra mong ước của chính mình, về một người chị gái có thể chia với tớ cả một thế giới con gái rối bời bời. Trời ơi, Maru ! Tớ thích được như cậu biết bao. Á Maruko Chan  à  !  Tớ  chỉ ước được có chị gái như cậu... á á á....Không thể tin hay ngăn nỗi sự mơ tưởng...Và  làm sao mà biểu đạt  cho hết khi  mơ tưởng ấy  bất ngờ được tạc hình rồi hiện hữu...    
Thế là tớ có chị gái @.@
Tất nhiên là chị gái tớ không sinh ra sau tớ được rồi, cũng không phải chị kết nghĩa hay chị ngang hông quái gì cả. Chị  tớ, không có mặt sẵn trong thời thơ ấu của tớ, nhưng kịp lớn lên cùng tớ.  Những khoảng khắc đầu tiên trong đêm hè oi ả, chị em tớ thì thầm liên miên, điệu đà liên miên. Những chuyện trò, khúc khích tưởng chừng có thể kéo dài bất tận, trút dần hằng hà dấu vết lạ lẫm và bí hiểm giữa hai tuổi thơ khác biệt. Nhưng chị dung hoà được khác biệt, ướm cho tớ những điều vừa vặn nhất. Một số lựa chọn tưởng chừng ngu ngốc lại vô cùng trọng đại của tớ, cậu biết rồi đấy, đã được quyết định bởi sự cỗ vũ của chị.   

Cậu biết không, với thời gian, những câu chuyện bị ngắt quãng, đôi lúc lạc nhịp, kết nối rè rè. Tuy nhiên đó chỉ là những câu chuyện. Có một mạch ngầm vẫn chảy và vẫn ra sức kết dính con người nằm trong câu chuyện ấy, thậm chí bất cứ lúc nào cũng có thể  tái tạo tình tiết hay thay đổi tiết tấu của cả câu chuyện. Suy nghĩ của tớ không cần chờ bên ngoài nhận diện hoặc phán xét. Tớ gần như biết rất rõ điều gì chờ đợi tớ bên trong. Nếu tớ dở ư? tớ sẽ làm lại. Ở bên trong, tớ may mắn có hơn một người phụ nữ ân cần và hết sức kiên nhẫn giúp tớ đủ mạnh.  

Đến tận hôm nay tớ luôn nghĩ sự xuất hiện bất ngờ của chị là món quà tớ được ban tặng từ Chúa Trời. Ngài đã lắng nghe mơ ước không tưởng của tớ, trao cho tớ một cơ hội được yêu thương. Tớ đánh dấu hôm nay vào mục đặc biệt của ngày dành cho những yêu thương...của chị.

Em không nhớ đâu là mốc đã bắt đầu, vậy cứ nhớ hôm nay thôi nha !

06-01




[pix from Ca Mau 2011] 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét