Những buổi sáng chấp chới.
Đã có một sáng , tôi ở bên đường và bắt gặp T đang ngồi với một cô gái. Lâu rồi chúng tôi không gặp nhau, tôi cứ đứng đó và suy nghĩ :
Có nên tiến lại chào hỏi không ? (- Chắc không )
Hay giả vờ đi qua để họ nhìn thấy ? (- Không thể )
Cứ đứng vậy thôi ... (Mà để làm gì ?)
Phố còn bao nhiêu ngã để đi, ngay cả nơi tôi đang muốn đến cũng có thể rẽ sang một lối khác mà không nhất thiết phải đi qua họ, không nhất thiết phải đi ngang qua T. Đó là một sự thật hết sức rõ ràng. Vậy mà tôi cứ đứng ngây ra ở đó, một phút, hai phút, ba phút... Nhưng không phải để nhìn T và cô gái đi cùng. Có lẽ tôi đang nhìn suy nghĩ của mình, những hỗn loạn ở đâu đó trong mớ suy nghĩ, chúng lặng lẽ ẩn mình vào một cái tôi vô thức. Rồi đột ngột, tôi tự hỏi đã có chuyện gì giữa tôi và T ? Chúng tôi là ai ? Chuỗi tự vấn liên tiếp này mới đáng sợ. Nó khiến tôi ước rằng, giá gì mình cũng có cánh cửa thần kì của Doraemon để xuyên qua tất cả, biến mất ngay tức thì.
Gần đây tôi ngủ sớm và thức dậy từ rất sớm. Tôi thường áp mặt vào cử kính hướng ra ban công, nhìn vào bầu trời màu Blue, Blue trong cả hai nghĩa. Những ngôi nhà lô nhô trong buổi tờ mờ như những chiếc bóng mỏi mệt xếp lớp, chồng chéo lên không gian chật hẹp. Trông bóng những ngôi nhà không đoán được tuổi , bóng nhiều hình thù, cửa nẻo bít bùng ra vẻ kín đáo, như cố tình đang im tiếng che đậy hay bao bọc đầy rẫy câu chuyện và sự kiện rất đáng tò mò. Tôi không biết có còn ai có thích quan sát những ngôi nhà xung quanh mình không. Mỗi lần nhìn thấy một cửa sổ tầng trên của ngôi nhà bất kì còn ánh sáng vào buổi đêm, tôi giống như đang ngồi trước sân khấu và chờ lên đèn để nghe kể chuyện. Mà ở đây, trước những ô cửa bí mật tôi để trí tưởng tượng của mình mọc nhánh, trổ lá và sai quả... Bên những ô cửa, dù chúng mở hay đóng, có sáng đèn hay không, có người sẽ thoắt ẩn hiện từ rất xa và nhỏ xíu hay chỉ luôn là những khối song sắt hình vuông trống hoác có gió lùa thì tất cả chúng chắc chắn chứa nhiều bí mật...Sau này tôi có xem một bộ phim ( không nhớ tên ), có chàng trai vì thích vừa đi vừa ngắm nhìn lên ban công, cửa sổ nhà người khác mà đem lòng yêu cô gái nọ. Chỉ vì tình cờ vào một đêm anh đã nhìn lên cửa sổ nhà nàng, nàng xuất hiện và đứng khóc.
Nếu đọc những gì viết ngay trên, nhiều người nghĩ tôi quá mộng mị. Nhưng với ai ngại thừa nhận mơ mộng là một đặc quyền, nếu họ có được cơ hội rơi vào khoảng khắc chuyển giao của bình minh, mà lòng không chút run rẩy thì cuộc đời mà họ hiểu còn quá nhiều khái niệm bất hạnh. Giấc mộng lớn của chúng ta đâu khó hiểu. có thể do chúng ta hay dễ đi lạc. Khi ánh sáng từ mặt trời còn bị che lấp ở tầm thấp, phủ đợt nắng tươi mới nhất lên từng mảng tường, ô cửa, từ nhỏ nhất đến rộng lớn nhất, từ thấp bé nhất đến nơi cao vời vợi, cứ thế lan nhanh, lan nhanh... tôi nhận ra một thế giới bừng sáng và công tâm khi vạn vật đều được sưởi ấm và được thừa hường một bộ mặt rạng rỡ, lấp lánh như nhau. Tôi ước chi có ai nhìn thấy tôi ngay đây với khoảng khắc biến đổi của ánh sáng và màu sắc hiện lên trên đôi mắt. Tôi không thể nhìn thấy chính mình. Giá gì tôi được giữ lại tôi của lúc này, của thời điểm đẹp đẽ không bị qua đi hay tan biến...
Tôi nhớ tới bình minh những ngày ở gần đỉnh Kota, đẹp đến mức tôi muốn chết ngay tại đó tức khắc. Mà tôi có chết đi, bình minh nơi này và những nơi khác vẫn rực rỡ. Nên tôi không thèm chết, và tôi cũng lỡ ý thức, bản thân mình là một thứ ánh sáng và không khí không thể thay thế.
Lẽ ra, tôi muốn liệt kê thêm vào lúc bình mình ấy tôi đã nghĩ về điều gì và về ai. Nhưng cũng giống lúc đi dạo trên phố và gặp T, tôi đã chọn cách biến mất không để lại dấu vết, tôi đã quyết khai tử dòng suy nghĩ chứa chấp những cái tên và những mặt người cụ thể làm tôi chấp chới. Tôi biết dù mình cố che đậy, người và tên vẫn cứ lấp lánh như cách bình minh dâng lên mỗi ngày, len vào khoảng ngóc ngách sâu kín nhất mỗi ngày.
những gì còn sót lại sau một đêm tơi bời
