SỐNG NHƯ PHÉP THỬ

SỐNG NHƯ PHÉP THỬ
Ở đây có tôi và cuộc mưu cầu " Sống như phép thử " . "Thử" trong từ điển hành động của những cá nhân muốn sống hết mình không hòan toàn là dạo chơi, khám phá. Nó gần như một hành trình dấn thân cùng những mất mát rất thật

Thứ Bảy, 18 tháng 12, 2010

VIẾT LIỀN 1

Những suy nghĩ như khói mơ hồ , không thể cất giấu hay để dành ...
Đang làm việc rất căng thẳng nên chỉ cho phép 10 phút gõ hầu giải phóng chúng, những vệt tũn mũn dễ thương.
Nghe Chỉ là giấc mơ của Kim Ngọc từ lúc 1g đến hiện tại đồng hồ chỉ 4 giờ. Nghe bản phối cũ do Ngọc Anh hát, tiện thể cũng chen vào dư luận đang nóng sốt về giọng hát của một cuộc thi, người đã trình bày ca khúc trên. Uyên Linh, bạn ấy đã biến một ca khúc cũ thành hit mới, đáng ngưỡng mộ quá đi chứ. Hi vọng dù với kết quả thế nào thì bạn ấy vẫn đủ sức bức ra khỏi sân khấu của một cuộc thi, bức ra khỏi những giới hạn của ngành giải trí non nớt và lắm nhiễu loạn hiện nay. Và cũng hi vọng "cái tin vui" mà truyền thông đang rầm rộ sẽ là một mầm sống sinh sôi tốt.

Đọc Gọi Điện của TAQ, bị làm cho mềm nhũn trước những con chữ khô khan. Đã gọi cho anh vào một buổi sáng để hẹn một cuộc phỏng vấn, nghe giọng anh trẻ trung và ấm áp, nghe cả tiếng sóng biển rì rào vỗ vào loa điện thoại. Anh đang núp gió ở Cù Lao Chàm, liên lạc khó lắm, thuỷ thủ mà , lênh đênh trên biển suốt mà sao hẹn mặt đối mặt đây. Áp lực thời gian từ bài viết đâu cho phép kéo lê để tha thẩn , nghiền ngẫm với tác phẩm của anh...Nghĩ và nghĩ...Lúc ấy còn chưa đọc anh, đọc được vài mảnh vụn rồi mới thấy tiếc. Điện thoại ngoài vùng phủ sóng miết, thuỷ thủ mà ...vậy là bắt đầu phải tương tư về người thuỷ thủ.

Cà phê chiều thứ bảy ế . Nhân viên bỏ quên mình trong căn phòng trống trơn và lạnh ngắt...cái lạnh cắt một nhát vào nỗi nhớ. Nhớ Hà Nội !

Thứ Ba, 30 tháng 11, 2010

NOVEMBER ! GOOD BYE MY SWEET NOTES !


Tạm biệt tháng 11 ngọt ngào !
Dự định sẽ lưu lại những chú thích ngọt ngào ở Facebook rồi lại thôi. Note
ở đấy xong đã đời cũng chẳng lật dở lại bao giờ, mình của những đoản khúc dù rời rạc nhưng vẫn quý giá biết bao, nên tốt nhất đừng để trôi tuột. Chúng khó hiểu như những nốt lặng nhẹ hẫng, phập phồng bị vây bởi chiều không gian vô định. Đôi lúc cũng cần để mình không biết mình là ai, gần như một cuộc phiêu lưu vào các lớp cắt mà trong đó ký ức bị xáo tung.

Tất cả được đánh dấu ở đây.

Cô quay về quan sát ngày đầu tiên lúc mình mới đến. Cô thấy rõ quang cảnh phòng hộ sinh vào buổi tinh mơ, cô đứng đấy bên cạnh người đàn bà có gương mặt chữ điền và mái tóc lọn tròn đúng kiểu thập niên 80. Bà đủ tỉnh táo sau một cuộc khai hoa để háo hức đón đợi vật phẩm quý giá của Chúa Trời. Người ta đem đến cho bà một hòn đỏ hỏn bé xíu đang không ngừng cựa quậy và gào thét thất thanh. Lời đầu tiên mà người đàn bà nhận được khi ôm lấy hình hài khoẻ khoắn này là “con bé có 2 đồng tiền sâu hoắm”. Bà mân mê nó, nâng niu nó, hôn lên má có chỗ sâu hoắm của nó, ấp nó vào bầu ngực nồng mùi sữa ấm áp. Bà đặt nó nằm cạnh bên bà, rồi nó thôi gào thét, nó ngẩng nhìn bà, đôi mắt đen láy của nó đảo khắp gian phòng như thể nó biết nơi này, như thể đã quen thuộc kinh khủng. Phải chăng nó đã ở đã từng đến đây và bây giờ là trở lại, trở lại để buộc mình thuộc làu cuộc đời này vậy…

Chín ngày sau một thằng nhóc lưng dài chui tọt ra khỏi bụng mẹ nó , miệng im thin thít và mắt nhắm nghiền. Cô lẻn vào nhìn trộm hắn, bật cười một chút và rời khỏi khoảng thời gian ấy. Cô thích chờ đợi điều bất ngờ hơn là vội vã giải mã chúng.

Cô đang thuộc về tuổi trẻ của những tháng 11 ửng màu nắng sáng, ấm ở ngực và tinh khiết nơi đầu mũi. Cô không chắc mình đã từng có tuổi trẻ này chưa ? Vì nó sắc nhọn và mới mẻ quá, cô chỉ có thể phân biệt nó trước mỗi xáo trộn bằng cách không khóc kiểu trẻ con và không than vãn như kiểu của kẻ đã thừa sức nặng của trải nghiệm. Nó gọn nhẹ như mũi tên lao đi vun vút, đến bất cứ nơi nào có thể, xuyên thủng bất cứ chướng ngại vật nào có thể. Huầy, làm mũi tên hay đuổi theo mũi tên đều vất vả. Vấn đề lại luôn tồn tại ở mũi tên của cô chính là hướng bay. Tuy nhiên cô đã tự nhủ sẽ chấm dứt việc đặt câu hỏi liệu nó có thể bay đi đâu và tới đâu? Kẻ ngơ ngác thì không biết sợ hãi. Trung tâm của mọi đích đến nằm nơi lồng ngực cô,từ vạch xuất phát này cô sẽ phải xuyên thủng chính mình để chạm đến tất cả. Cô là người phát đi mũi tên và cũng chính là mũi tên. Nó phải bay đi mà lao vào những đau đớn. Cuộc đời này sẽ kết thúc khi con người thấu hiểu được chính bản thân họ từ đầu tới chân.

Những buổi tối rã rời, cô thích những buổi tối rã rời ngồi xe máy chạy dọc trên phố vắng. Gió táp từng cơn không gây cản trở mà còn khiến cô cảm giác cơ thể như đang bay. Khi ấy cô nhớ mẹ, cô đi đến đâu cũng nhớ bà, có thể ngay cả nằm cạnh người yêu. Mẹ cô đã sống như cuộc đời này không dành cho chính bà, tình yêu và sự hy sinh đó đủ khả năng làm nên một kiệt tác. Nhưng mẹ lại chưa bao giờ là người có ảnh hưởng lớn nhất đến cuộc đời cô. Cô và mẹ là hai người đàn bà khác biệt. Mỗi ngày lớn, cô mỗi lúc càng thấy mình giống bố, cô nghe trong họng mình hơi thở của bố. Cô luôn có cảm giác ông chưa bao giờ bỏ đi thật xa, chưa bao giờ im lặng mãi mãi. Ông nằm xuống để chọn một cách sống khác, sống trong chính cô. Cô từng rơi vào một cuộc đối thoại kiểu như…

-Em có yêu bố em không ?

-Trước đây thì không.

-Vậy còn bây giờ ?

- Có em yêu.

-Em bắt đầu nhận ra điều này từ khi nào ?

-Khi em bắt đầu biết nhớ và biết yêu một người đàn ông. (nhún vai)

-Người đàn ông đó chắc là giống bố em ?

-Không ! Em chẳng có nhiều ký ức về bố mà đủ biết ông là người như thế nào.

-Nếu cho thời gian quay trở lại với em và bố, em sẽ làm gì ?

- Em sẽ cầm máy ảnh và chụp bố đang ngồi ăn cơm với mẹ, bố vào bếp chặt chân giò heo và bố ngồi ngủ gật.

- Tại sao ?

Chẳng sao cả, chỉ cần có ba tấm ảnh đó em sẽ kể cho những ai muốn biết nghe :bố em là người như thế nào.

-Bố có ý nghĩa như thế nào ?

Bố như một người tình lớn…tiếc là em không có cơ hội được trải qua mối tình này…

…kiểu như đang thoại với khoảng bình yên.

Trong những cơn rã rời, người ta thèm bình yên.


*Cám ơn người đã đặt tú cầu bên cạnh Tháng 11, thời gian của những khoảng khắc bình yên nhất trong mình .

may's photo

May

Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010

11/11/2010 - HAI MƯƠI ...


Hai mươi ... tiếp tục sống sót.
Hai mươi... Mình đã là ai trong ba chấm ấy ? Tự hỏi và tự hỏi.

Lần đầu tiên trong cuộc đời, mình không chờ đón ngày của mình, thôi không hăm hở nữa, thôi hồn nhiên vung tầm mắt tới tấp nữa. Hai mươi... đã bắt đầu tích trữ những khoảng lùi tanh mùi già nua. Hãy tưởng tượng vào một buổi sáng bạn phát giác một ngày mới, thực sự mới xuất hiện trước cửa nhà. Ngày mới cần chỗ của nó, còn bạn và chung quanh bạn thì đầy thứ cũ mèm chất đống và bẩn bụi . Bạn vừa không thể mở cửa gặp ngày mới vừa không dám quay lại với những chồng chất sừng sững sau lưng, bạn bất lực nhìn chúng đối mặt với nhau. Tin mình đi, bạn của lúc ấy chỉ nghĩ đến việc tẩu thoát... Nhưng thoát để đi đâu ?
Mình chẳng chạy thoát khỏi cuộc đời đã sinh ra mình, những con người đã dung nạp mình trong họ.
Suốt buổi sáng mình rúc vào một góc ngẫm nghĩ và rà soát những đường rãnh gãy gập bủa vây não mình. Tin nhắn và cuộc gọi, chúng chen chúc nhau lên tiếng, khá là ồn ào phiền nhiễu ...Nhưng nhờ động mạch liên lạc ấy mà mình biết giấu diếm sự tồn tại của bản thân là không thể, là ngu ngốc. Ngu ngốc là từ thường trực trong mọi bản văn trần thuật về mình.

Sau từng ấy tuổi Mình cứ ngu ngốc mà vẫn được yêu. Nhưng đâu nhất thiết phải làm gì đó để rồi mới được yêu, phải không ? Như mình , mình đã làm gì mà lại được chọn để sinh ra ?



Cám ơn mẹ đã chịu đựng cơn đau để vượt cạn vào một ngày quá đẹp đẽ
...

11/11/2010

may

Thứ Năm, 28 tháng 10, 2010

MÙA THU LU




Nỗi cô đơn đã lần theo ta suốt con đường này. Chúng trèo lên những hàng cây, luồng vào những đốm nắng toả mình buồn bã rực rỡ. Chúng lấp loé và luôn tươi mới như một nguồn cơn không có khởi đầu hay kết thúc.

Sài Gòn, mùa thu không bao trùm khắp thành phố. Thu như một thứ hơi thở tản mác len đi vào những khung trời nhỏ hẹp, những ngóc ngách dễ bị quên lãng. Âm thanh rất khẽ như vang ra từ ký ức, mùa thu vốn dĩ rất khẽ...


Quán cũ, một mình bày biện những điều rất cũ

Lặng nghe Falling slowly, giai điệu gợn lên hằng hà sa số nỗi buồn, tưởng như đang phải chứng kiến cú rơi của kẻ nào đó muốn chọn lìa bỏ cuộc đời vào một ngày không có gió, không có cả lực hút. Khủng khiếp thật ! Remember của Janice duyên dáng hơn, nó nhắc nhớ cái tính lầm lỳ làm tăng tốc sự nghèo nàn và thúc giục cơn đói ăn ghê gớm. Cố chấp là sự dãy giụa vô ích, rồi cũng phải đối diện. Im lặng không phải cách tốt nhất, nhưng thích hợp để dừng lại chờ đợi và xoa dịu chính mình. Như người ta hay lủi vào mỗi góc khuất giữa những khoảng sang mùa., thinh lặng mà quan sát, tìm kiếm hay đơn giản chỉ là tận hưởng.

.../10/2010

may's photo


may

Thứ Tư, 20 tháng 10, 2010

CHUYỆN ĐỌC SÁCH




Tôi hay cho rằng mỗi cuốn sách với mình, có được và đọc được là một mối nhân duyên. Bằng cách nào đấy với sự tình cờ có dấu vết của việc sắp đặt sẵn, mỗi cuốn sách ở thời điểm mà tôi đọc nó, câu chuyện và nhân vật đi ra từ trong ấy luôn có mối liên đới vô hình đến cuộc sống hiện tại của tôi. Chúng lôi kéo tôi thực hệt như cách làm của số phận chứ không đơn thuần bởi sức hút mà chúng có thề toát ra với bất kỳ ai khác thường thấy. Tôi cố hết sức để có được cuốn sách theo sở thích cá nhân, hay vô tình lờ đi sự tồn tại của nó trên những giá đỡ kiêu hãnh và thời thượng thì chắc chắn cũng không tránh khỏi việc chúng tôi phải giáp mặt nhau, mặc cho nó có phải là cuốn sách cùng thể loại với tôi không ? Điều mà tôi có đang tìm kiếm, nội dung của nó đủ sức khơi lên một thứ tình cảm trong tôi hay không? Hoặc nó có thể là thứ đang chờ đợi để làm tôi thất vọng. Giống một con người và kiểu mối quan hệ giữa con người. Chúng ta không thể định đoạt được khởi sự của bất cứ cuộc gặp gỡ nào là sẽ có nghĩa hay vô nghĩa, ai sẽ đáng nhớ và đâu là người phải bị quên lãng ? Thời điểm ? Biết bao giờ mới là thích hợp ? Ngồi và chờ thời điểm thích hợp không khác với việc lãng phí là bao nhiêu. Chờ đợi ấy mà, bất chấp kết quả thế nào chúng ta gần như đều bị buộc phải bỏ ra ( trong một số trường hợp có thê coi là đầu tư) một khoảng lãng phí.

Lẽ tất nhiên con người và những mối quan hệ không thể toàn bộ là một cuốn sách, vì chúng ta làm thế nào mà biết trước được đoạn kết cơ chứ. Thật dở người và ngớ ngẩn khi chưa bắt đầu đã chủ động chui vào đoạn kết. Suy cho cùng một tâm hồn vẫn có khả năng phong phú hơn một hoặc nhiều cuốn sách gộp lại ấy nhỉ !

*Viết nhân được nhận quà ngày 20/10

Ngày 19/10 nhận được một cuộc gọi từ nhân viên bưu điện, đầu dây bên kia là một giọng nam hết sức nhỏ nhẹ và đầy biểu cảm :

_ Chị có phải là NKH ko ạ ? Tôi là nhân viên bưu điện, chị có biết là chị nhận được một bưu kiện rất to gửi từ tỉnh...của anh có tên là... không ? Số nhà của chị có phải là...?(...)_Nhưng hình như đây là số cũ, chị có thể cho tôi số nhà hiện tại vì tôi đã lòng vòng cả nửa ngày trời mà không tìm ra nhà chị. Chị có ở nhà lúc này chứ ? Ồ, chị đang ở Q1 à ! Chị chắc là không nhớ số nhà mới chứ ? Vậy hiện giờ nhà chị có ai để nhận bưu kiện không ? Được rồi, chị yên tâm, tôi biết chị sẽ rất bận, nên chị không cần phải trở về nhà lúc này. Tôi sẽ cố gắng tìm được nhà chị trong chiều nay, và rất vui được trao gói hàng tận tay mẹ chị. Chị đừng bận tâm nhiều, chúc chị làm việc vui vẻ.

Tôi luôn thích thú và hào hứng nhận được thư từ hay hàng hoá gửi tới từ bưu điện cho mình. Sự lịch thiệp của anh chàng dù chỉ là nhân viên giao hàng ở bưu điện thật đáng để nhớ và ngưỡng mộ. Được nhận quà thế này còn gì bằng.

may's photo

may

Thứ Sáu, 6 tháng 8, 2010

RẠN

Tại sao sau khi tan vỡ mối tình đầu sâu nặng, người ta thường khó có thể yêu "như chưa yêu lần nào" thêm một lần nữa ? Tất nhiên yêu thì chẳng có lần nào giống lần nào. Nhưng làm sao để sống lại một trái tim trinh nguyên đây.

Bài học rút ra là có khi không nhất thiết phải nghĩ rằng sẽ đặt tất cả cuộc đời vào một cơ hội, một thời điểm hay một con người nào đó được. Bởi khi không đạt tới, không có được đồng nghĩa toàn bộ cuộc sống này sẽ hoàn toàn sụp đổ.

Lúc này cần học cách ám thị, đây đâu hẳn là thời điểm quan trọng duy nhất trong cuộc đời tôi, làm sao tôi có thể đi hết một vòng trái đất này mà để chỉ biết bắt gặp và yêu mỗi anh ấy thôi. Người đến sau ắt sẽ thiệt thòi, nhưng người đến sau chưa chắc là người đến muộn. Nếu cơ thể sinh học của tôi vẫn hoạt động thì tinh thần tôi có chết bao lâu, bầm nát cỡ nào cũng đủ sức trỗi dậy được.

Ở đời hễ cái gì cầm lên được là đặt xuống được, cánh cửa to này khép lại sẽ vẫn có cánh cửa
khác hẹp hơn đợi tôi.

Cửa nào cũng là cửa phải qua

may

Thứ Hai, 2 tháng 8, 2010

CHẶNG I




Có những ngày cảm xúc tràn ra đầu lỗ mũi, lòng thòng và đặc kẹo, vậy mà không trây nó ra những trang giấy được. Chỉ biết dùng khăn quẹt cho qua ngày. Huầy, bây giờ ngoái nhìn đó, những cơn trực trào, chúng đã tuột mất không một dấu vết. ..

Lúc này thì chẳng tí ti buồn hoặc vui...lại thèm hí hoáy

Hôm nay thực tập xong nhé, quay cuồng cả buổi sáng với bếp núc, đến giờ vẫn ám ảnh mùi dầu mỡ. Chưa bao giờ dám mường tượng có lúc bản thân muốn gần gũi với chuyện nồi chảo nhiều đến thế. Từ khi nào nhỉ ? Trước đây ăn uống cũng chẳng để ý chuyện ngon hay dở. Thích thứ gì là chỉ ăn mãi một món, rất sợ phải lựa chọn hay thay đổi những cái đã quen mùi. Nên cuối cùng cái mình thích ngon hay dở cũng bất cần biết. Thói quen ăn uống nói lên cá tính của một con người khá nhiều. Mình không phải là người ăn uống khó khăn, nhưng dần nhận ra phải tập dễ dàng tiếp nhận mọi thứ tuy nhiên không ăn uống một cách dễ dãi. Từ chỗ biết ăn sẽ dẫn đến muốn được ăn ngon. Mà phụ nữ mà biết ăn ngon, thích ăn ngon sẽ có khả năng nấu ngon. Mình khởi sự lăn xuống bếp từ câu nói của bạn C " Người phụ nữ nấu ăn ngon, là người phụ nữ tinh tế", mãi sau nay mình lại gặp triết lý đó ở T. Hai người đàn ông sành ăn và có quan điểm phụ nữ gần giống nhau . Họ mê được ăn ngon, mê mẹ và mê phụ nữ. Mà có phải vì muốn chạm đến cái tiêu chuẩn tinh tế của họ mà mình mới chịu khó suy nghĩ nhiều về " thực đạo" hông ta ? Cứ ba hoa triết lý là dễ dụ dỗ tợn. Kaka, nói gì thì nói, lợi là lợi cho cái bao tử mình trước đã. Chuyên tâm cho bao tử mình ắt sẽ toả mùi lôi kéo bao tử của thiên hạ.

Trưa nay được tận hưởng một bữa hiền hoà ấm áp, nấu nướng quả là việc làm sung sướng.. Nhìn mọi người say sưa, hoá ra những lời nói, thái độ từng có gây chạnh lòng nhau bỗng như bị xua mất sạch.
Bạn không thể biết trái tim ai
trong số những người ngồi trước mặt bạn có thực sự chứa đựng bạn hay không, nhưng nụ cười của họ khiến bạn chắc chắn họ đang được lưu giữ nơi bạn một cách đẹp đẽ. Khoảng khắc có khi là mãi mãi.

Qua giai đoạn thực tập, Ngố hỏi mình có buồn không với kết quả cho điểm. _Trả lời ngay : Buồn!
Nào là khả năng, nào là nội lực, chúng ở bên trong mình liệu là thứ quái gì nhỉ ? Rất nhiều lúc, chúng im lìm và không chịu phát tiết. Hoặc là thời điểm, hoặc là chúng không có thực. Sao cũng được, điểm số thì cần đó, nhưng có lẽ mình không giỏi tính toán. Quan trọng kết thúc một giai đoạn, người ta nhận ra được mình là ai. Mình nhận ra mình vẫn vậy, chưa hơn được mình của ngày hôm qua, điều đó mới thật đáng day dứt. Mà day dứt cũng vô ích, mình không còn thời gian để day dứt. Vừa nhúng những cái chén bẩn vào xà phồng, mình vừa lén nhìn phản xạ khuôn mặt bẹt ra vì thểu nảo của Ngố trong gương : "Em tiếc...cho chị". Mèng ơi ! Nó không biết là buồn cái kiểu của mình thở ra một phát là xong sao.Chặng đường lần này mình đi, Ngố đã ở đó, và một vài người nữa... để mình có được cả mùa bội thu niềm vui lẫn nỗi buồn. Cần gì nữa đây !


Khép lại sẽ mở ra gì nữa đây...Mong mỏi được đi tiếp, "đi cho cạn trời đất xót xa" con đường mình khao khát.

Xong rồi...một ngày ngắn cũn, buồn ngủ ...z...zz...chỉ ước được
ngủ vùi vào những êm ái .