SỐNG NHƯ PHÉP THỬ

SỐNG NHƯ PHÉP THỬ
Ở đây có tôi và cuộc mưu cầu " Sống như phép thử " . "Thử" trong từ điển hành động của những cá nhân muốn sống hết mình không hòan toàn là dạo chơi, khám phá. Nó gần như một hành trình dấn thân cùng những mất mát rất thật

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2009

QUA


Đã nung nấu Hẹn Hò từ lâu nhưng chưa có cách chi bày biện. Nhân vật đột ngột thức giấc băng qua tâm trí mình tuỳ hứng, không kịp bắt lấy là tan. Hẹn Hò là một kì vọng của mình, nó sẽ nuôi ấm mùa đông năm nay.

Tháng 11 đi, mùa vọng trước mắt... mình đã bắt đầu nghe thấy Angels we have heard on high toả đi từ căn gác trống.

may

Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2009

ĐẸP



Đẹp trời và đẹp mùa, những người cạnh nhau trên phố cũng đẹp tuốt. Sài Gòn vào đợt cuối năm thở chậm, vẫn thế sự vồn vã nhưng rõ ràng có điều gì kia đang rất chậm. Ai cũng thấy mình chậm , gió so vai, len vào cảm giác khoan khoái và thích thú.
Sài Gòn xinh nhể !


Mọi người kháo nhau Hà Nội Hà Nội..., có mùa thu trong veo mắt thiếu nữ và mùa đông áo bông tròn quay... thế nào thì tôi vẫn thích là thích SG hơn.

Buổi sớm, tháng 11 còn hơn mươi ngày mới qua, đồng hồ điểm 5h30 bà ngoại đã mở Bài Thánh Ca Buồn. Bài nghe buồn thật, thời gian thế là rơi tuồn tuột . Con gái lãng đãng như tôi lại mắc bệnh tưởng như mình đang bị xô ngã về phía cuối một góc nghiêng, khoảng không gian của năm tháng còn sót lại rồi cũng sẽ bị liếm mất. Hơi gió mong manh phả vào mặt mát lạnh làm xốn xang. Thời tiết dễ chịu thuận lợi cho con mèo lười bấu víu một giấc mơ dài.

Tôi rũ tóc, phủi sạch mộng mị vươn trên mắt, ra phố với hai lớp áo mỏng tang. Giáo đường chúa nhật huyên náo tiếng chuông lễ, trẻ con và chim non tíu tít. Tôi thích lặng nghe thanh âm rộn rã ấy bên tai, đứng giữa ngôi nhà thờ cổ, nghía ra ô cửa kính màu đang loang nắng trên gương mặt mấy đứa trẻ đứng chắp tay cầu nguyện. Tôi nhận ra mùa thu không chỉ có màu vàng.




Chiều thả bộ với Ngố. Ngố diện váy carô đỏ, toát ra mùi của đàn ông ở sau gáy, Ngố thích xài hương nồng, cái mùi hương có thể đánh lạc hướng sự nhận biết phần rất đàn bà trong Ngố. Tinh nghịch, háu ăn , háu yêu, gương mặt lộ nhiều nét thô và đôi mắt có vẻ là màu nâu như lúc nào cũng đang dáo dác tìm người tình làm tôi thích Ngố. Chúng tôi đi quanh qua vài ngã đường chấm mút hàng rong, và nói chuyện về những bức ảnh. Hai đứa cùng đang xem dở một buổi triễn lãm công cộng, ảnh của anh Á. Ngố xem lần thứ 3 rồi, hẳn là Ngố thích.









Tôi không cho là mình thích tác phẩm ngay từ đầu, tôi tìm đến vì quý trọng sự lao động của một người cầm máy như anh. Thầy tôi bảo, ông bỏ 3 năm để nâng cấp bằng giấy còn bạn ông là anh thì bằng ấy thời gian lao động không ngơi nghỉ, lăn xả chộp giựt từng khoảng khắc sống của những mảnh đời có số phận không may. Đến đây tôi gặp Khôi , trò chuyện cùng Khôi tới lúc về nhà rồi mà cứ nhớ hoài gương mặt Khôi. Tôi không biết người ta có phải luôn cố gắng để lạc quan không, nhưng cái hồn nhiên của Khôi khiến tôi ghen tị. Khôi cho tôi hiểu sự hoàn mỹ của một con người là hoàn toàn có thể vươn tới, dẫu thân thể chúng ta bị mất mát. Chỉ cần biết khát khao thôi, nỗi khát khao vốn dĩ đã là một vẻ đẹp rồi. Khôi cám ơn tôi vì đã ghé qua xem triển lãm, bắt gặp một người trẻ như tôi xuất hiện ở đấy làm Khôi ấm áp và hạnh phúc vì cảm giác được sẻ chia. Khôi đứng trên một đôi nạng nhưng rõ ràng ý chí của cậu vững chắc hơn nhiều người hai chân bình thường nào khác. Mong muốn rồi ở quê hương mình, thế giới mình đang sống sẽ không còn người khuyết tật của Khôi đâu phải là lý tưởng viễn vong. Một ai đó vừa sinh ra đã phải gánh nỗi mất mát không hẳn là món quá thiếu ưu ái, hay không hoàn hảo của thượng đế. Thượng đế công bằng khi mang đến cho họ một vẻ đẹp khác, vẻ đẹp của sức mạnh sinh tồn và tâm cảm dào dạt. Khoa học công nghệ tiến bộ ngày càng phát kiến ra nhiều phương tiện hữu ích trợ giúp người khuyết tật làm việc và sinh hoạt như bình thường, nhưng nếu tư duy của người bình thường không tiến bộ thì những cái nhìn khuyết tật vẫn là thứ cản trở khắc nghiệt. Vậy có còn hay không những người khuyết tật trong cuộc sống là do chính thái độ và cách nhìn nhận của số đông chúng ta.

Lật dở sổ lưu niệm của anh Á đặt tại phòng trưng bày mới thấy đầy ắp sự thổn thức và lòng biết ơn. Biết ơn người đã nhọc nhằn trăn trở, có công ghi dấu những yêu thương.


Thành phố vào đêm tràn gió, đâu đó những bàn tay lần tìm nhau ráo riết .

may



ảnh chụp lại từ triễn lãm Nguyễn Á_ Họ đã sống như thế



Thứ Tư, 11 tháng 11, 2009

SWEET DAYS




Tháng 11 bắt đầu, và Em gọi nó là thời gian của những ngọt ngào

Ở khoảng giao mùa của Thu và Đông, lẽ thế nên nó mát, đẹp và dịu ngọt. Sài Gòn mùa này oi, hay gió thu nhẹ quá không lay được dòng người đang mắc cửi ?

Ngày thứ 11 của tháng 11 thuộc về 22 năm sau, Em thức muộn bên cạnh chiếc điện thoại lịm giọng, nắng rõ to, vọng tiếng chíu chít rộn rã của bầy chim đuổi nhau đâu đó . Đêm qua Let it be vang liên tục, Em thiếp đi khi nào không rõ và hẳn không hay biết The Beatles đã trút cạn pin. Những cuộc gọi sớm bất lực, và những tin nhắn không lướt đi nhanh từ máy của ai đó chắc sẽ bực Em lắm. Xin lỗi, cái Siemens cùi bắp mà Em yêu vô chừng trở chứng già nua, cố hết sức để chứa đựng thêm nữa quá nhiều những yêu thương dành cho em đang làm nó đuối. Hơn bốn năm trôi qua, vừa lúc em có Siemens, em không nỡ xoá bỏ bất kỳ khoảng khắc yêu thương nào, để nó trở nên đầy ắp lời lẽ của những người yêu em. Let it be ...let it be ....let it be ...there will be answer...cất tiếng liên miên. Em biết rồi, suy nghĩ dành cho Em, lời chúc cho Em, len lỏi tình tứ cho em , Em biết hết trong cái ngày có dãy số đẹp rực rỡ như vẻ mặt của Em vậy. Em không đùa, cũng không tự tin thái quá, đơn giản là Em tự nhiên chấp nhận Em xinh tươi.

Em xinh tươi nhờ ba mẹ em. Cám ơn mẹ Em người chưa bao giờ khen em xinh, chưa bao giờ can thiệp vào việc em thích mặc quần của anh trai hơn váy đầm xúng xính. Mẹ , chỉ quan tâm đến bữa ăn hằng ngày của em, điểm số của em, quá 10 giờ tối luôn gọi cho em nếu em chưa về nhà, nhắc nhở em cầu nguyện và đến nhà thờ. Đôi khi đặt những câu hỏi không thể trả lời nếu bắt gặp em thút thít vô cớ :" đơn phương thằng nào hả con ?". Cám ơn mẹ vào lúc hôm nay, ngày bắt đầu từ rất lâu đã dành cho con nhiều hơn tất cả.





Tháng 11 không hẳn quan trọng với lí do là cột mốc đánh dấu sự tồn tại của em, ngẫu nhiên nó là khoảng thời gian đáng sống và đáng chờ đợi vì còn nhiều thời khắc trọng đại đã và chưa đến khác...

Em yêu tháng 11, thời gian tuyệt đẹp để thưởng lãm tình yêu không theo bất cứ quy tắc nào
.

may