SỐNG NHƯ PHÉP THỬ

SỐNG NHƯ PHÉP THỬ
Ở đây có tôi và cuộc mưu cầu " Sống như phép thử " . "Thử" trong từ điển hành động của những cá nhân muốn sống hết mình không hòan toàn là dạo chơi, khám phá. Nó gần như một hành trình dấn thân cùng những mất mát rất thật

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2009

24/05


Mọi người yêu mến, yêu mọi người lắm. Ngày hôm nay thật tuyệt vời và quan trọng. Dạo gần đây tôi hơi bệnh hoạn đôi chút. Nhưng đến khi ngày hôm nay xuất hiện , tôi như thấy mình được bừng sáng sau một cơn mưa nặng nề. Tôi đang sống và đang can đảm , can đảm để đấu tranh, can đảm tổn thương, can đảm chấp nhận, can đảm hy sinh…sau tất cả để cam đảm trưởng thành. Tôi thích mình đang ở trong thời gian trưởng thành hơn là sau đó. Và vì mọi người đã luôn bên cạnh tôi, nên tôi cảm nhận được nhiều sức mạnh tập trung nơi bản thân. Biết nói gì đây mọi người ! Với tôi, hạnh phúc được giải nghiã rằng không thể định lượng nó bằng một điều gì cụ thể được, bởi vì khi nó bắt đầu là khi ta dạt dào những yêu thương.

Ngày khai sinh ra tôi, một phần tình yêu cuả thế giới này.

24/05

May

HER FATHER


Ký ức là nhật ký mà tất cả chúng ta mang theo quanh mình” (Oscar Wilde)

Ngày, tháng, năm…

Thảo Anh là cô bạn rất xinh, tròn trĩnh và lúc nào cũng tươi vui. Trong lớp, chúng tôi ngồi cạnh nhau. Thảo Anh còn là một lớp trưởng dễ chiụ, hóm hỉnh. Hôm nay chúng tôi có hẹn sẽ qua nhà nhau chơi. Thảo Anh chạy chiếc Chaly tành tạch đến đón tôi sang nhà cô ấy, chiếc xe này chiến lắm. Có lẽ nó sẽ là thứ tôi không thể quên trong những năm cấp 3 đời mình. Nhà Thảo Anh nằm trong một khu chung cư bình dân, căn hộ nhỏ gọn gàng và ấm cúng cuả gia đình gồm bốn người. Gia đình cô bạn rất hạnh phúc, bao giờ cũng rộn ràng tìếng cười, tôi thích cái cảm giác giấc trưa rôm rả, nghe muì đồ ăn xông nức mũi, khói cơm chín bốc lên hương vị thanh khiết dễ chiụ, rồi sau đó là tiếng gọi nhau ăn cơm í ới. Thảo Anh ước sau này đi làm sẽ có nhiều tiền, thích có một ngôi nhà đẹp nhưng cô sẽ không cần một ngôi nhà lớn. Một ngôi nhà đẹp mà nhỏ thôi vưà đủ cho mọi người ra vào thấy nhau, nhìn nhau và lúc nào cũng cười với nhau.

Đến tối, trời nổi giông trút mưa thật lớn. Gió ào ào và sấm sét đùng đùng. Bố Thảo Anh vì lo cho con gái nên nhận phần việc chở tôi về nhà. Mưa to và gió lạnh, tôi ngồi sau run bần bật. Đằng sau ấy, tôi thấy tấm lưng cuả bố Thảo Anh to rộng và vững chải, vưà lạ lẫm vưà thân quen. Bất giác muốn áp má vào tấm lưng ấy quá, nhưng bỗng dưng nơi đầu lưỡi ngấm phải cái vị mặn mặn xót xa…Bác ấy chốc chốc lại hỏi : “con có lạnh không ?”

Ngày, tháng, năm…

Tôi ngồi lết trước cổng trường, chân sải dài trên viả hè. Tôi vẫn thường thích ngồi nán lại chỗ này sau mỗi giờ học. Cũng chẳng hiểu lí do nào khiến tôi trở nên mê mẩn con đường trước mặt. Dãy phố cũ hiền hoà ngập trong nắng, những con người khác nhau có cuộc sống khác nhau đan vào nhau mải miết…Bảo Ân nhìn thấy tôi, thích thú sà xuống chuyện trò. Chúng tôi bắt đầu câu chuyện với bài vở trên lớp, quan điểm về những học thuyết, bình luận về những sự kiện lớn nhỏ…tất tần tật. Đang khi câu chuyện đến hồi cao trào, điện thoại rung làm cô hoảng hồn. Sau vài tiếng dạ dạ lễ phép, Ân trở nên chăm chú lắng nghe cái điện thoại, lát sau cô cất tiếng gọi… ba. Họ nói gì với nhau mà trong ánh mắt cô bạn mình tôi thấy nắng mặt đường hắt vào trong veo. Gia đình Ân tận Quảng Nam, ba mẹ có con gái đi học xa chắc là lo lắm. Lát sau Ân hồ hởi khoe “ ba mình đang đọc sách… đọc được bài thơ hay quá, nhớ đến mình muốn đọc cho mình nghe rồi gọi ngâm cả bài thơ qua điện thoại”. Tôi cười, cũng muốn hạnh phúc lây. Tự nhiên , tôi thôi muốn trò chuyện, lại nhìn phố…nhìn đám rong rêu lan mình trên bờ tường cũ kỹ. Lòng dấy lên một nỗi buồn cũ kỹ.

Ngày, tháng , năm…

Buổi học đầu tiên cuả môn LSBC rất thú vị. Không để dành giới thiệu về môn học hay về những khái niệm mới. Giảng viên dành thời gian yêu cầu mỗi sinh viên chuẩn bị một bài giới thiệu về mình và lên phát biểu trước lớp. Tưởng đơn giản, nhưng nó trở nên khá khó với nhiều bạn. Vì không có thói quen nói truớc đám đông, lại phải nói về mình, nói sao cho độc đáo cho không giống ai thì thật không dễ. Ban đầu là tình nguyện và cứ dần dần ai cũng phải lên. Đã lên gần hết rồi mà Trúc Giang ngồi gần tôi vẫn còn chần chừ. mặc dù giảng viên đã khích lệ các bạn sẽ là người làm công tác truyền thông tương lai, thì phải học cách tự tin từ bây giờ, đây là những cơ hội để thể hiện để sữa chưã nên cứ nói tự nhiên theo cách cuả bạn, suy nghĩ cuả bạn. Con nhỏ vẫn ngồi lì, bấm tay tôi lo lắng: “ biết nói cái gì bây giờ , mày ?”. Cuối cùng nó cũng phải lên. Nó bước lên, cất tiếng rõ ràng từng chữ một: “Xin chào…mình là…mình rất thích được khám phá. đi đến nhiều nơi gặp gỡ nhiều người…Nên mình muốn theo đuổi công việc này dù biết sẽ nhiều vất vả và khắc nghiệt. Mình chưa biết phải chuẩn bị hành trang gì cho tương lai nhưng như bố mình đã từng nói con cứ đi đi, đi đến nơi con thích, đi đến nơi nào con muốn. Và khi nào con cảm thấy mệt thì hãy quay về, bố mẹ luôn ở đây đón con về…” Đến đây tôi nghe giọng bạn mình nghẹn đi, trong mắt dâng lên nỗi niềm trong ngần. Tôi thấy ghen tỵ với hành trang quý báu cuả nó. Trong danh bạ điện thoại, tôi biết nó lưu số điện thoại nhà mình ở quê dưới dòng chữ “nơi ấy bình yên”.

Ngày, tháng, năm…

Hôm nay giờ học kết thúc sớm, bên ngoài mưa nhè nhẹ. Cả lớp ồn ào tiếng cười đuà. Thư tách ra khỏi đám đông lao xao, nhảy phóc lên thành cưả sổ, ngồi tựa cưả ôm đàn. Nó mặt chiếc áo carô bạc màu, tóc dài túm một bên vai .Tay lòng thòng nhiều vòng dây màu đất, những ngón tay bắt đầu di chuyển nhịp nhàng, mưa đung đưa phập phồng theo giai điệu Romance nó đang chơi…Tôi ngước nhìn nó ra vẻ ngưỡng mộ. Thư cười diụ dàng: “Nhìn đàn ghita thì nhớ ba, nhớ quá mày ơi”. Tôi nghe Thư kể ba Thư chơi đàn rất hay, hồi bé nó thích lắm, nó cứ lẽo đẽo xin học cho bằng được. Ba dạy cho nó, nhưng học hoài không chơi hay bằng ba. Bây giờ ba nó không chơi đàn nưã, nhưng hình ảnh ba với cây đàn ghita vẫn đeo mãi theo nó đến mọi nơi…Rồi sau đó câu chuyện cuả hai cha con Thư giang hồ bằng xe máy khắp neỏ đường nắng gió miền Trung cứ cuốn lấy tôi, kéo dài cả buổi chiều nay. Nghĩ lại những câu chuyện chẳng liên quan gì đến tôi vậy mà lắm lúc như là mưa thấm đẫm vào tôi dai dẳng đến kỳ lạ…

Ngày, tháng, năm…

Chiều cuối tuần, buồn !. Tôi ôm sách ra công viên ngồi đọc, hứng lấy một chút không gian thoáng đãng và mát mẻ. Đọc sách một chốc, chốc sau lại ngóng ra phiá ngoài. Có lẽ cuốn sách không đủ sức quyến rũ bằng quang cảnh thiên nhiên thanh bình trước mắt tôi. Giưã khung cảnh tôi nhìn ngắm bất ngờ xuất hiện một nhân vật đẹp như truyện thần tiên. Cô bé gái chừng 3, 4 tuổi mặc váy hoa nổi bật trên những mảng xanh, nô đùa cùng từng chùm bong bóng xà phòng lơ lửng. Cô bé vưà cười vưà tung tăng hồn nhiên, trông sao mà thương đến thế! Cô đi cùng với bố, hai bố con chơi trò đuổi bắt vui lắm. Cô bé chạy hăng vấp bậc thềm té cái đùng, ông bố toan chạy đến nhưng lại đứng im đợi đến khi cô con gái nhỏ gượng đứng dậy được, mặt bắt đầu mếu máo ông mới ào tới vỗ tay khen tắm tắc. Cô bé ngạc nhiên cười khúc khích. Hồi sau nó lại chạy đi, ông bố chạy theo…tôi xoay người nhìn với theo từng nhịp chân cuả hai bố con người lạ…từng nhịp chân yêu thương…từng nhịp chân yêu thương.

Chẳng có câu chuyện nào về riêng tôi ở đây, nhưng thật may mắn khi vô tình được đi qua và bắt gặp tất cả những điều trên đây. Cuả bạn bè hay dù chỉ là người lạ thôi, nhưng một cách ngẫu nhiên nó thuộc về phần ký ức cuả tôi. Vậy đó, tôi cứ tự dưỡng nuôi những tình cảm âm thầm cuả mình từ đây…

Sự kiêu hãnh lớn nhât và đáng ghen tỵ nhất cuả một đưá con gái là niềm tự hào về người cha cuả mình.

MAY

Tuy ko biết vẽ, nhưng mình đã tự vẽ hình minh hoạ cho bài viết này, nên nó thực sự rất đặc biệt

SOONY COFFEESHOP



CÀPHÊ UỶ MỴ

Hôm đó là cuối tháng, tôi lái xe theo hướng vô định. Thường thì vào cuối tháng tôi hay cho phép mình sống hơi bất thường chút đỉnh. Sau những ngày miệt mài đóng khuôn bản thân vào nề nếp công việc và các quy tắc sống. Tôi cần được buông thả để thư giãn. Và không ai có thể giúp tôi thoải mái hơn ngoài việc tôi phải tự giải phóng chính mình. Như là ngày buông thả sẽ bắt đầu bằng cái ườn mình lười nhác. Phòng óc mở toang với sách vở ngổn ngang đầy khắp, nằm vất vưởng giữa sàn là những mẫu giấy chi chít các con chữ viết tay ngoằng nghèo, quần áo chất đống, nghe radio rè rè nhiễu sóng hay vặn hết cỡ thứ âm thanh náo loạn ồn ã từ audio. Một cảm giác thật tuyệt nếu ngồi bật dậy giữa trưa mà thấy nắng ngoài kia đang soi rọi quanh phòng, gắt gỏng chói lòa từng bưà bộn chất đống. Tôi thích được chìm ngập trong thứ không gian vô trật tự. Việc lái xe một cách vô thức trên đường giúp tôi ngẫu nhiên bắt gặp được nhiều góc hay ho, những khoảng khắc lạ lẫm kèm theo sự rung động từ cảm thức …đôi khi chỉ là một chiếc lá bay thôi cũng đủ làm tôi nhẹ nhàng đến lạ …khát sống đến lạ.

Những ngày cuối tháng trong những tháng cuối cùng cuả năm,phố phường rộn rịp cuống quýt. Đường xá trang trí vui mắt, các cưả hiệu lộng lẫy , tưng bừng và kẹt xe cũng là một phần cuả niềm vui, ít ra là với những ai có thú vui ngắm nghiá và xăm soi. Niềm vui tôi tìm thấy nằm chéo góc ngay khúc quanh ở một ngã ba đường. Một quán nước nhỏ có gỗ và nhiều hoa. Ván gỗ màu gi sẫm, cưả sổ thưa, chùm đèn màu nhạt, hoa được bài trí khắp nơi, ngẫu hứng và đẹp mắt. Soony là tên quán, được tôi khám phá trong một lần lang thang. Tôi thường lui tới đây vào giờ nghỉ trưa hoặc vào các tối ngày chẵn trong tuần, đôi khi vào cả những ngày lẻ. Nhưng chưa bao giờ là Chủ nhật. Quán chỉ xếp bàn đôi, và hầu như phần lớn đều gần với cưả sổ.

Tôi thích rèm cưả màu cỏ úa cuả quán, tôi quen mặt ở góc bàn đặt cạnh cửa sổ phiá cuối quán , ô cưả nhỏ vưà vặn cho những đốm nắng ngiêng, rèm cưả làm nắng diụ dàng mỗi lần đi len qua bàn tay tôi . Ô cưả gần tôi được điểm xuyến nhiều hoa thạch thảo tím, hoa có rễ sống ở rãnh đất xẻ trên bậu cưả. Một cuộc sống ngày ngày bình lặng, đằm thắm so với ngoài ngõ kia. Còn nhiều ồn ã và trăn trở. Ngồi ở đây ngắm người, ngắm xe khiến tôi nhận ra mình như đang được tách bạch khỏi guồng máy xô bồ đó, được lắng nghe nhịp thở đều đặn cuả tim, cuả âm nhạc mềm mại, cuả tiếng cỏ hoa thở dài thảnh thơi . Cô phục vụ đeo cặp kính dày , luôn quấn tạp dề màu vàng thường rất chú ý đến tôi. Cô hay hỏi han vưà khi tôi mở cưả bước vào, câu hay noí nhất vẫn là “một ly cà phê soony đúng không chị ?”, và không cần đợi nhìn thấy tôi gật đầu đồng ý đã nhanh nhảu quay đi chuẩn bị. Thật lạ là những lần ghé quán , tôi chưa bao giờ thấy khách ngồi quá đông , trưa hay tối thì tôi luôn được ngồi đúng vào chỗ cuả mình. Ở đây chỉ vỏn vẹn có hai nhân viên trông quán , một phục vụ và một thu ngân. Cô thu ngân thì trầm tính hơn , chỉ giao tiếp bằng nụ cười. Cô quấn tạp dề màu vàng có vẻ xởi lởi và thích trò chuyện . Lần đầu tiên đến đây, trong khi còn đang lúng túng chưa biết gọi gì , tôi đã được cô quấn tạp dề vàng giới thiệu về càphê soony đặc biệt chỉ có ở soony quán. Tôi đồng ý mà không chú tâm lắm đến việc caphê soony thì có gì hay ho không, tôi thích mân mê ly nước lọc bên cạnh hơn . Một thói quen vô tình hình thành , bao giờ vào quán cũng bằng lóng được phục vụ bằng một tách soony , nhấp môi một tí và bỏ lửng đến khi ra về. Vì tôi không thích uống càphê mặc dù ở soony càphê luôn toát lên một hương vị khó có thể cưỡng lại. Cà phê kèm một ít sữa, phủ bông kem và mứt dâu tây, một loại thức uống uỷ mị! Đó là cách cô phục vụ quấn tạp dề màu vàng gọi thức uống đặc biệt ấy ở đây.

_Tôi không thích sự uỷ mị

_Phần lớn mọi người đều giống vậy

_Ở đây không phục vụ số đông sao ?

_Chúng tôi không săn đón khách theo một tiêu chí cứng nhắc, chúng tôi muốn chờ đón những người bạn thật sự.

_Thế làm sao để nối kết được những góc riêng tư ở đây .

_Mọi người thường thấy nhau từ những giai điệu…

_Tôi thích Tracy Chapman

_Change sẽ đưọc vang lên sau một ca khúc cuả Lam Phương cuả bàn ngồi trước chị.

_Cám ơn, chúng ta có vẻ giống nhau.

Và cứ thế, những ngày trốn nắng tôi vào đây và được nghe Tracy thầm thì khe khẽ. Cô quấn tạp dề màu vàng và tôi cùng thích Tracy nên cuộc trò chuyện ngày mỗi dài hơi. Giống như cô nói, tôi đến đây và có bạn.

Cận tết , tiết trời Sài Gòn hanh khô càng trở mình khó chiụ trên những con phố nghẹt người. Tôi hẹn gặp anh ở một ngõ đông đúc, chúng tôi dành nhiều thời gian cho nhau hơn. Tôi đi với anh , thả quanh qua nhiều con đường, lưng áo thấm mồ hôi nóng ran mà vẫn không mệt . Tôi vui cười trong câu chuyện phiếm vưà hóm hỉnh vưà vô duyên mà anh kể. Một năm dài có những hẹn hò dang dở , nhưng khoảng khắc ngày cuối năm bây giờ làm tôi ấm lòng vì hạnh phúc. Chúng tôi yêu nhau rụt rè và vụng dại , e ấp với cái nhìn của người xung quanh. Tôi hay cười cợt vì sự âu sầu vô cớ cuả mình, có khi là không hiểu khoảng trống im lặng giưã chúng tôi. Hờn dỗi tạo ra những ngày dài không gặp nhau , mỗi lần như thế tôi lại bị cắm sâu trong nỗi nhớ về bàn tay nóng ấm , nụ hôn nồng vội…mọi thứ siết nghẹt tim.

_Đôi khi tớ thâý trái tim ngơ ngáo bất an…

_Tất cả khi yêu thường hay có cảm giác bất thường.

_Vậy khỏi yêu nưã , để được bình thường

_Ngố gà, nỗi lòng ấy, ai cũng khao khát

_ Thế đằng ấy có đang không được bình thường không ?

_ (mỉm cười, không nói )

* *

*

Trời bất chợt mưa phùn, tôi uà vào Soony nghe Babyface và gọi trà chanh có đá.

_Chị không dùng càphê ?

_Tôi không thích uống caphê

_Mọi hôm đều thấy chị dùng Soony, nên em cứ ngỡ…

_Đã đến lúc không nên tự quá ép mình với những điều không thực sự không hợp với mình nưã. Nhưng tôi không hề phủ nhận nét quyến rũ cuả tách càphê soony, nó thực sự đặc biêt

_Lẽ ra ngay từ đầu chị nên cho em biết , rất đáng tiếc vì sự không chu đáo này.

_Không, nhờ cô mà tôi cũng có tình cảm với càphê ấy chứ, nhưng tôi yêu trà chanh . Nó là thứ thức uống thuộc về tôi hay tôi tôi thuộc về nó . Có nói quá không nhỉ ?

_Không đâu . Em hiểu mà, đồi với bất cứ thứ gì cũng vậy. Đã gọi là yêu và để biểu hiện thì không có gì là đủ.

_Đến mức ấy cơ à ?

_Nhưng chị biết không , em hơi hụt hẫng và nghĩ rằng tách càphê soony cũng vậy. Để nó ngồi cùng chị bấy lâu vậy mà hoá ra thức uống khác mới là loại chị yêu thích…(gương mặt cô phục vụ lộ rõ vẻ buồn bã đáng yêu )

_Rồi sẽ có lúc mình lại gọi một tách càphê uỷ mị mà.

_Mà chị này , khách ở đây không có nhiều người thích trà chanh có đá như chị đâu.

Mưa phúng phính lách mình rớt qua khe cưả rơi lên những đoá thạch thảo ngây ngất. Càphê soony, càphê uỷ mị , cô phục vụ uỷ mị. Không rõ những điều này được gọi là gì , nhưng cứ hay làm tôi bỗng nhớ…

Dạo gần đây, với tôi ngày chủ nhật trôi qua thật trống trải.Vài cuốn sách và vài cái cd nhạc cũng không thể khoả lấp một ngày chủ nhật không có anh. Chúng tôi vẫn thường gặp nhau vào chủ nhật, một tuần dài trôi chỉ chờ đợi đến ngày được hạnh phúc, ngày chủ nhật có nhau. Lẽ đương nhiên một phần thuộc về cuộc sống là mọi thứ đôi khi không thể giống như điều mà chúng ta tự sắp sẵn. Phải khác một chút và hơn một chút, công việc cuốn anh và cuốn mất ngày chủ nhật thường lệ cuả anh và tôi.Tôi ghét điều đó, nhưng làm sao tôi có thể nói với anh về suy nghĩ này , làm sao tôi có thể mè nheo tiếc rẻ ngày chủ nhật bị phung phí …Tôi bình thường trước mọi vẻ e dè tự bản thân, kiềm lại những vỡ oà nhung nhớ…Và gắng vứt bỏ những nghi hoặc vô nghiã, bản tính vốn có cuả cái sự yêu đương. Tôi tin vào hạnh phúc hiện tại đang hiện hưũ

Nhưng sự bất hạnh bao giờ cũng thích ập đến với tốc độ vội vã, nhanh như nhát kiếm vung qua làm đám lá xao xác lả chả rơi, làm những chú chim cạnh đó cuống cuồng ngơ ngác . Nó không để cho chủ thể có thới gian sửa soạn. Vết khưá càng nhẹ nhàng càng âm ỉ đau. Vào một chiều nắng buông vàng , vàng khắp lối có hàng cây. Cái phong sắc tiu ngiủ làm lá trên cành bất lực trước màu xanh còn tươi nguyên, cũng muốn ngẻo mình theo màu nắng uá. Chúng tôi gặp nhau. Tôi tự vận động bản thân mở lời hẹn trước, bởi không còn muốn tiếp tục cố gắng cho những khoảng cách không tên cứ mỗi ngày dày hơn giưã chúng tôi. Tôi buộc phải phá vỡ bức tường vô hình ấy mặc kệ tương lai điều gì sẽ còn hoặc sẽ không tồn tại. Cô phục vụ vụ quấn tạp dề vàng không chào tôi từ cưả như mọi khi, đây lần đầu tiên tôi và anh ngồi cùng nhau tại Soony, chúng tôi cùng uống trà chanh. Tôi đã muốn kể với anh về Soony từ rất lâu, nhưng có vẻ hôm nay sự mong muốn này đang đi hoang. Chúng tôi bắt đầu câu chuyện trên tiếng đàn nền nã cuả Tracy, rất nhẹ nhàng.

_ Sợ là cậu bận, sợ cậu không tìm ra được chỗ hẹn.

_Không, chỉ không quen ngồi càphê vào buổi này.

_Cậu có vẻ không tự nhiên

_Còn cậu thì đang rất khách sáo

_(cười) Tớ cũng không thích thế này lắm…

_Như là cậu đang muốn một điều gì đó

_Không , à mà có thể .Nhưng cậu biết không nhiều thứ quá nó khiến tớ trống rỗng.

_Tớ cũng vậy, cũng có điều phải nói . Không rỗng ,tớ nghĩ là tớ biết rõ tớ muốn nói gì.

_Bây giờ thì tớ thích nghe hơn, cậu làm tớ nôn…

_Vậy đưa tay đây, tớ sẽ nắm tay cậu.

_Như vậy thì thật là khó hiểu, cậu đang lạ lùng hơn sự khách sáo cuả tớ, cậu đang làm tớ không thích

_Tớ chỉ muốn nắm tay cậu, thậm chí là ôm …ôm Em. Anh muốn ôm em. Nhưng Em đúng, Anh khó hiểu và Anh tệ hại chỉ luôn là kẻ làm điều tệ hại

_Sau một thời gian không gần nhau , cậu gặp tôi và nói mình tệ hại?

_(im lặng…)

_Thế này nhé, tớ muốn cùng cậu đến đây từ lâu . Xem này đây là nơi tớ yêu, cậu chưa bao giờ ở đây cả. Nhưng tớ chưa bao giờ ngồi đây một mình và thôi không nghĩ về cậu , và nghĩ về cậu tớ không thấy mình cô đơn. Bây giờ cậu đã ở đây mọi thứ sẽ càng đáng yêu hơn. Chúng ta sẽ nói về những kế hoạch , những chuyến đi …chợ hoa, đi biển, ôi trời tớ muốn đi biển quá. Chúng ta sẽ cùng đến biển, nha Nin…

_May, tớ đã ở biển tuần trước, tớ đã hạnh phúc May à. Đây là điều tớ muốn nói, cậu sẽ căm ghét nó, căm ghét tớ. Tớ không những tệ hại mà còn nhiều tính từ xấu xa khác nưã. Nhưng nếu tớ không nói thì tớ càng không xứng đáng để sống và để yêu…cô ấy, tớ đã đến biển với… một người con gái khác mà không phải là cậu. Hãy dè biểu và mắng nhiếc tớ , cậu sẽ phải đau khổ thế nào tớ biết, nhưng đừng vì một người con trai quá tầm thường mà …tớ tầm thường trong mắt cậu , May…

_(lặng thinh)

Những bông hoa thạch thảo chúng có màu tím nhạt và buồn, tôi không còn nghe thấy tiếng đàn cuả Tracy nưã, còi xe và con người trên dòng đường vô cảm ngoài kia đang đổ ập vào tôi. Hoa cỏ , âm thanh , đám đông tung toé theo những mảnh vỡ trong tôi tứ phiá. Anh nhìn tôi xa lắm.

_Cậu không cần phải cố chân thật và quá rành mạch thế.( tôi gồng mình một cách lạnh lùng nói như không kịp để hơi thở thoát ra)

… Cậu có thể đơn giản kết thúc bằng câu không hợp như thường lệ. Để tôi có nhiều lí do hận cậu hơn. Nói với tôi cậu là kẻ xấu thì tôi sẽ vội vã phũ sạch được tình yêu cuả mình sao ?. Hay cậu muốn tôi từ nay sẽ luôn tự hào là mình bị bỏ rơi bởi một chàng trai rất thành thật. Dối trá cũng là một nghệ thuật giảm đau đấy (tôi nốc ly nước lọc từ từ đến khi cạn veo)

_ Anh xin lỗi

_Tôi ghét việc phải thốt lên cái suy nghĩ là tôi ghét cậu.

Chúng tôi dùng dằng thêm một lát để xem ai là người nên ngồi lại và ai ra đi. Nếu kết thúc như nguyên mẫu chung thì cô gái sẽ thút thít khóc và vùng chạy, chàng trai phịch người ngồi lại và với vẻ mặt đau khổ không kém. Nhưng anh đã không nỡ đễ tôi ngồi lại một mình, cuối cùng thì anh cũng ra đi trong sự im lặng kéo dài cuả tôi. Đến khi nơi anh ngồi chỉ còn lại nắng chiều vô cảm và cốc nước chưa vơi, tôi hiểu rắng không còn anh nưã , mãi mãi . Tôi muốn gào lên nhiều điều là sao tôi lại phải chiụ đưng thế này , cô gái ấy là ai chứ ? Anh đã thay đổi bao lâu ? Thằng khốn, anh nghĩ là anh sẽ hạnh phúc khi làm ngưới khác đau khổ à. Anh đâu cần phải cho tôi thấy anh là người đàng hoàng anh chỉ là thằng khốn dối trá, thay lòng. Đợi đấy tôi sẽ chạy theo anh và đánh thùm thụp vào ngực anh …liệu vậy có hả hê được không ? Mọi sức lực đều đã bốc hơi hết từ cơ thể tôi còn đâu. Tôi ngồi bất động đến chừng có thể , gắng không khóc vì tối nay sẽ có mưa rào rất to…ràn rụa gối, đẫm màu đêm , đó sẽ là những giấc mơ đầm đià cuả riêng tôi.

----------

Phải rất lâu sau, tôi mới trở lại Soony. Những ngày cận tết, lại là những thời khắc giao muà đáng nhớ.Tôi không còn thấy cô bé phục vụ quấn tạp dề màu vàng. Cô thu ngân bảo cô bé cũng không phục vụ ở đây từ lâu:

_Chúng tôi tuyển người khác.

_Chị mang cho tôi một ly soony nhé.

_Cũng lâu rồi mới lại thấy chị, từ ngày chị đến đây với một cậu trai. Hai người là bạn?

_Chị biết cậu ấy à?

_Cậu ấy là khách quen ở đây, thường đến sau 9 giờ tối, cũng hay ngồi chỗ này như cô. Thật lạ, có hôm cô vưà về là cậu ấy đến.

_( im lặng)

_ Con bé phục vụ trước đây cũng hay nói chuyện với cậu ấy như cô, nó bảo hai người là một trong những người khách nó thích phục vụ và trò chuyện nhất

_Cậu ấy vẫn đến đây nưã chứ ?

_Không thường xuyên như trước kia…

Cô thu ngân phải dừng câu chuyện và trở lại quầy bận khách. Tôi khuấy đều tách soony, làn nước đậm màu sóng sánh. Lần trở lại này có quá nhiều điểm lưu ý ngạc nhiên. Bắt đầu từ việc cô thu ngân đon đả và không kiệm lời như trước.Bỗng nhiên một hình ảnh lướt qua trên con phố bên ngoài ô cưả sổ khoấy động tâm trí tôi , bất thần giây lát .Tỉnh táo lại tôi mới thấy vỡ lẽ ra nhiều điều. Có ai đó yêu cầu được nghe một vài ca khúc cuả Trịnh, tôi nhìn quanh và nhìn vào tách càphê soony bên cạnh rồi tự cảm thông cho chính mình khi nhớ về tách soony và ngày trước…Âm nhạc trỗi lên đều đặn … “những hẹn hò từ nay khép lại, thân nhẹ nhàng như mây , chút nắng vàng giờ đây cũng vội, khép lại từng đêm vui…”*

Thoáng nhớ về hình ảnh bắt gặp khi nãy, tim tôi còn đau rỉ rả. Trong bóng đèn vàng đổ , anh thả bộ trên phố, gần bên là một cô gái, cô đeo cặp mắt kính dày, cô không quấn tạp dề vàng nưã mà mặc một chiếc váy màu vàng xinh xắn rạng rỡ như nụ cười trên môi cô. Họ đi nép mình vào nhau ngang qua tôi.

Đèn đường vàng hiu hắt như từng khóm nắng khuya chơ vơ , tôi lơ mơ nhìn , lơ mơ trầm mình vào thứ âm thanh đều đều không dứt… có chút tình thoảng như gió thổi…tiếng thì thầm từng đêm nhớ lại, ngỡ chỉ là cơn say đoá hoa vàng mỏng manh cuối trời …như một lời chia tay.”

Kết thúc nghĩa là tôi không thể cứ oằn mình trong nỗi đau, tôi cần hồi phục từ đây… “để yêu thêm , yêu cho nồng nàng” vào một ngày mai…

May
( cuối tháng 3 chợt nhớ những tình khúc cũ )

Gửi tặng cho T, và cho những rạn vỡ ...

X'MAS LETTER FROM PAPA 333


Gửi từ một nơi chưa phải là Thiên Đàng.

Các con của bố, bố nhớ các con nhiều lắm.

Bố đang ở nơi không có mùa đông, một nơi vất vả các con à. Nhưng thật may mắn là Gíang sinh không từ bỏ nơi này. Chúa Hài Đồng sắp đến, và như thế các thiên thần có ghé qua đây để đem đến mọi người một niềm vui. Món quà của tất cả những ai ở đây là được phép gửi về một món quà nhân dịp giáng sinh cho người thân của mỗi người. Và thiên thần sẽ chuyển giúp, bố chưa bao giờ nghĩ mình lại có một cơ hội tuyệt vời đến thế này và vào một dịp cũng rất đặc biệt . Bố đã từng không hiểu Giáng sinh mang ý nghĩa trọng đại. Lúc này thì bố tin vào những thiên thần, mọi người ở đây cũng tin như bố. Và tất cả đang được tận hưởng cái không khí chộn rộn, tất bật chuẩn bị gửi quà về cho người thân. Bố ngồi một chỗ chọn viết một lá thư để bố được nói chuyện với các con nhiều hơn …

Con gái lớn của bố,

Người phụ nữ bé nhỏ của bố. Bố tự hào về con. Có thể con không biết bằng cách nào, nhưng thực sự là bố nhìn thấy hết. Đừng hỏi bố điều gì đã khiến bố tự hào, hãy tin rằng con xứng đáng được như thế. Người phụ nữ bé nhỏ xinh đẹp của bố, bố xin lỗi con. Bố xin lỗi đã để con phải quá đơn độc trong cuộc đời này. Con à, bố biết nói gì đây. Bố ước gì được ôm con. Bố hiểu con mệt mỏi như thế nào cứ phải chống cự một mình trước những cơn sóng to. Bố biết trái tim con trầy xướt nhiều , thật sai lầm nếu các ông bố và bà mẹ cứ cố bỏ mặc con cái mình tự vùng vẫy với sự trưởng thành của nó. Nhưng con ơi, bố có bỏ đi đâu, bố chẳng bao giờ xa con cả. Chỉ là lúc này lời bố không vang thành tiếng được dù bố đang ở rất gần con. Đã muộn để bố nhận ra các con cần bố hơn là cần một ngôi nhà. Nhưng bố không ngồi đây viết những dòng này để than trách và hối tiếc. Bố ở đây để con biết bố luôn bên con. Bố thấy con khóc, những cơn tủi thân nghẹn ngào, con ngã, con gượng dậy, con lại đi và con lại cười. Bố không ngờ con bố lại giỏi đến thế, bố muốn cám ơn những người bạn của con, những người bạn thật sự kịp thời bên cạnh khi con cần một bàn tay. Có nhiều mối quan hệ thân thuộc nứt gãy đến mức không thể cứu vãn được phải không con ? Nhưng không, đừng bỏ cuộc con nhé. Con là một người chị gương mẫu và hãy giúp các em con hiểu được giá trị gia đình là không gì thay thế. Mặc cho ai hắc hủi, vô tâm làm tổn thương con thì con hãy cứ đáp trả họ lại bằng tình yêu từ trái tim con. Rất khó, bố biết. Hãy cứ nỗ lực đi con, nếu con không mở rộng mình con không thể biết sẽ có ai đó yêu thương con . Hạnh phúc dù có muộn nhưng là hạnh phúc ngọt ngào. Hãy tận dụng mọi khoảng khắc để sống nhé người phụ nữ bé nhỏ xinh đẹp của bố. Và không có cách nào làm ngời lên vẻ xinh đẹp nơi con bằng những khi con cười. Đó là khoảng khắc kì diệu cho ai được một lần nhìn thấy con. Đặc biệt là là Bố , cái tên đứng đầu trong danh sách những người đàn ông yêu con.

Con trai của bố.

Con lớn thật rồi, con cao hơn cả bố, to hơn cả bố. Cho bố xem bàn tay chai sần của con nào. Bố phải chắc là con đủ mạnh để thay thế bố . Ừ, bố xúc động lắm con à. Bố quan sát con làm việc, con đóng đinh, con bắt đèn, con đi làm và kiếm tiền kể cả lúc con lăn quay ra ngủ … tất cả. Con đã thực sự là một người đàn ông rồi nên con phải mạnh , mạnh để bảo vệ những người phụ nữ cạnh con thay bố. Phụ nữ ấy mà, họ dễ xúc động và mong manh lắm . Kiếm tiền là chuyện rất quan trọng, nhưng con cần phải hiểu là người đàn ông thực thụ của gia đình không thể biết chỉ riêng việc kiếm tiền. Vậy mà bố chỉ đã giỏi việc kiếm tiền thôi đó, nhưng rồi cũng chẳng đem lại được gì cho những người bố yêu. Bố không ngoan, phải không ? Con phải ngoan hơn bố nhé, con trai. Vì là con trai, nên trọng trách của con thật nặng nề. Bố thấy được những suy tư âu lo ấy trong mắt con. Cả tiếng thở dài sau mỗi trận banh chớp nhoáng. Với con, bố không thể nói những lời động viên uỷ mị, mà bố tin rằng ngôn ngữ của những người đàn ông phải là hành động và sự quyết đoán. Chúng ta không nói, chúng ta không ôm nhau, chúng ta chỉ đổ mồ hôi và nâng niu mọi thứ trên đôi bàn tay thô ráp của mình. Vị trí thành đạt con cần chinh phục cuộc đời mình nằm chính trong lòng những đứa trẻ của con. Có thể là con trai hoặc con gái, tất cả chúng đều sẽ rất dễ thương. Hãy trở thành người bố tốt . Con của bố, con trai của bố, bố tin con sẽ làm tốt hơn bố.

Con gái nhỏ của bố.

Trung tâm của sự mọi sự rắc rối. Đáng lẽ con không nên là đứa trẻ quá nhạy cảm, hoặc có lẽ bố đã không nên xuất hiện trước mặt con. Một sự thật con phải cùng bố nhìn nhận là con đã chưa đủ khôn lớn để biết chấp nhận những bất thường trong cuộc sống như anh chị của con. Nên con dễ tổn thương, và dễ xa bố. Đó là điều khiến bố phiền muộn nhất. Bố không có quyền đổ tội ấy cho bất kỳ nguyên nhân nào, nhưng cứ nhìn thấy con xa bố, nhìn thấy những cuộc nổi loạn của con bố thấy mình bất lực. Con gái à, sự nhạy cảm sẽ nhiều lần làm phiền con, nó có lúc khiến con có một cuộc sống không suôn sẻ. Bố xin lỗi đã không nghe thấy tiếng con khóc gọi bố khi bị mẹ đánh đòn, bố xin lỗi đã không đến dự những buổi lễ phát thưởng của con, bố xin lỗi vì sự vô hình của mình đã khiến con không thể hoàn thành bài tập làm văn miêu tả về một người cha. Bố xin lỗi vì phải để con luôn ngoái nhìn hai bố con người lạ trong đôi mắt buồn rười rượi. Nếu bố đã quyết tâm hơn giữ bố lại với con thì có lẽ giờ bố con mình đã không xa lạ nhau nhiều đến như vậy. Bố không thích nốt ruồi trên khoé mắt con, bố không thích chút nào. Bố là kẻ vô lý đúng không ? Con luôn bảo bố vô lý, con luôn tỏ ra không cần bố, con ghét cách bố nói về ban nhạc yêu thích của con. Con hờ hững cả việc bố chạy quanh qua các cửa hàng để tìm mua cái CD mới nhất của ban nhạc ấy cho con trong một chiều mưa tầm tã. (con không tin bố, vì bố chẳng đem về được cái CD nào cả ). Con thậm chí không đến gần bố, bố ước gì được nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con. Nhưng bố chỉ có thể chạm nhẹ vào nó khi con ngủ say. Hầu hết bố chỉ dám đến gần các con của bố khi các con đã say ngủ, và đó là lúc bố nhận ra mình đã bỏ lỡ quá nhiều điều đáng yêu trong cuộc đời này. Ôi con gái của bố, bố muốn trở lại biết bao. Nhưng bố hiểu bố chỉ có một đời được gặp các con và bố đã hết cơ hội. Con biết rằng mọi sự chọn lựa đều khó khăn, có những lối đi không thấy ngã trở về. Cuộc sống tưởng chừng là của riêng con, nhưng không phải. Nó còn là những người bên con. Ngay khi con phải rời bỏ cuộc sống, thì những gì con đã làm, đã đi qua vẫn có sức ảnh hưởng. Hãy suy nghĩ như những quyết định này không phải sẽ ra sao với mình mà còn là những người mình yêu thương. Cầu cho con được bình an và biết cách để những điều ấy được lây lan. Con gái ! Có ra sao rồi môi con cũng lại cười vang, vì vừa khi chào đời, tên con đã có nghĩa là hạnh phúc.

Út cưng !

Con còn quá nhỏ để hiểu những gì bố nói. Nhưng bố biết con sẽ hiểu khi bố nói bố yêu con. Con có đi đâu, con có làm gì thì cũng đừng quên có rất nhiều người yêu con. Anh chị của con sẽ giúp con khi bố vắng mặt. Hãy yêu thương lẫn nhau nhé, các con của bố

Điều cuối cùng bố muốn nói là bố yêu mẹ các con nhiều lắm .

Bố cám ơn giáng sinh. Vì nhờ giáng sinh mà bố nhận ra đây là thời điểm ấm áp nhất mùa đông và gia đình là chốn ấm áp nhất quanh năm Cầu nguyện cho bố nhé các con. Cầu cho thiên thần đưa nó đến được với các con. Cầu cho đêm Hài Nhi ra đời, thế giới được bình an.

Hi vọng mùa sau bố lại được viết thư cho các con, và đó sẽ là lá thư được viết và gửi đi từ thiên đàng.

Yêu các con

Bố

( Nếu chúng ta tin, thì đó thực sự chính là bố viết cho chúng ta. Em đã muốn viết thư cho bố nhưng cuối cùng em lại nghĩ về món quà Giáng sinh mà em muốn. Và thật tuyệt vời khi nhận được thư của bố. Em không ngốc nghếch tự huyễn hoặc mình…Em tin bằng một niềm tin mãnh liệt…)

Con gái không ngốc ngếch.

May

SHADOW ( BÓNG)


Mẹ

7 tháng tuổi con đã có thể nghe ngóng những điều diễn ra xung quanh ,những thứ âm thanh có cường độ rất chênh ,lúc là một khỏang không im ắng ,thanh âm lạnh lẽo ,lúc thì ồn ào nhức óc bởi những tiếng va đập xoang xỏang ,tiếng thét ,tiếng giằng co tranh chấp ,nhưng có lẽ nhiều nhất là tiếng khóc , tiếng khóc rỉ rả hằng đêm của một người đàn bà khốn khổ .Bà chửi mình ,rủa người ,mắng nhiếc cả đứa bé chưa ra hình dạng...chỉ vừa hơn 7 tháng nằm gọn trong lòng bà.

Con được tái tạo từ sự không mong đợi của mọi người , kể cả mẹ , mẹ thậm chí còn tự đấm vào bụng thùm thụp luôn mồm xỉa xói là hư hỏng , đen kiếp .Con ngỡ rồi sẽ chẳng bao giờ hình dung nổi gương mặt mẹ ,nếu không có lần thăm viếng duy nhất ấy ,một phụ nữ luống tuổi niềm nở chèo kéo với tiếng hoa lời ngọt ,vạch ra một con đường sáng nắng hơn phía trước dành cho mẹ ,cuộc sống không âu lo ,không hổ nhục nếu... mẹ từ bỏ con .Mẹ đồng ý ,một chút đắn đo cũng không ,mẹ còn qúa trẻ để bước tiếp ...nhưng

vừa khi ngừơi phụ nữ ấy còn thiếu bước nơi thềm cửa ,mẹ lại òa khóc ,lạy lọc van xin ,đổi lại những gì không thuộc về mẹ để được giữ điều giúp mẹ tồn tại ...con .

Vừa kịp lúc để mẹ chấp nhận lối đời khốn nạn

Con

Sống trong dè bỉu nặng nhọc là thế nhưng mẹ vẫn cắn răn đợi cho đến ngày con đỏ hỏn trên tay .Tháng 11 ,sáng đầu đông lạnh khẽ con ra đời vắng tiếng khóc ,im lìm như cục máu bị chết ngạt mặc người ta liên tục đét mạnh vào con,măi cho đến khi nướt mắt mẹ lăn trên mi còn khép chặt của con .con như được đánh thức,bắt đầu ư ử nho nhỏ cất tiếng ,

yếu ớt và mong manh mẹ ép con vào lồng ngực phập phồng hơi ấm

mẹ không cố gắng tiềm kiếm một nơi nào đó để trốn chạy ,mẹ cho con lớn lên ngay chính nơi từng in lằn ấu thơ của mẹ .Mẹ gọi con là cái bóng nhỏ của mẹ , cái bóng năng lượng ,bóng yêu .Con non nớt không hiểu ý nghĩa to tát ấy ,chỉ biết suốt ngày quanh quẩn bên mẹ, núp vào gấu váy mẹ ,một địa điểm an tòan tuyệt đối khi bắt gặp những tia nhìn không bình thường quắp lấy con từ mọi người ,con không hiểu ,tại sao lại như vậy ? con sợ đường phố đông người ,sợ hãi khi giáp mặt với mọi người ,sợ những cái chỉ chỏ soi mói ...

Không có mẹ ở bên ,con lại rúc vào nhà một mình ,ngôi nhà chỉ có độc nhất một khung cửa sổ nên dù có là giữa trưa hè thì vẫn đầy những góc ngồi tối bóng .

Lũ Trẻ

Mỗi ngày con lặng lẽ cao thêm được một chút ,nhưng con không thấy lòng mình rộng ra đươc chút nào như mẹ thường mô tả . Vì con ít nói và khó cười,biểu lộ cảm xúc kém. Con hay ngồi chóc ngóc trên bạn công nhìn lũ trẻ cùng xóm chơi đùa ,con thấy thế giới của chúng xa tầm tay con với ,con không tồn tại trong mắt chúng ,con cũng chẳng cố làm gì để chúng nhận thấy con .Vậy mà trog những cơn mơ chập chọang ,con lại thấy mình đứng giữa lũ trẻ cùng chơi ,cùng cười rạng rỡ .

Sâu thẳm trong tiềm thức ,con biết mình ...cũng khao khát

Vào một buổi chiều ,trời màu xám khói .Có thằng nhóc trong bọn trẻ dạn chân chạy lên ban công ,nắm tay con giục kéo " xuống đây chơi vui hơn ",cái nắm tay giục con bỏ quên sự cẩn trọng của mình ,thóang nghĩ đã đến thời điểm cần nới rộng sự chật hẹp ,con òa chạy theo những buớc chân rộn rã tiếng cười .Nhưng dường như khi hạnh phúc chỉ là ảo tưởng mờ nhạt thì sự ngọt ngào sẽ bị đánh tráo bằng vị chua chát khó nếm .Trong lúc con cười hăng say nhất thì lũ trẻ đã hợp nhau xô ngả co xuống vũng sình trũng sâu còn lại của cơn mưa đêm qua ,chúng hò hét thay nhau ra sức đá tung những mớ rác thối bẩn lên ngập người con rồi cười rũ rượi :" con hoang ở bẩn" , :"người đẹp vũng sình ",trời bất thình lình gào sấm đổ mưa ,lũ trẻ chạy tán lọan ,con vùng dậy chạy băng qua mưa,tông cửa vào nhà ,đóng sầm cửa lại .con không khóc ,chỉ có nước mưa vướn giàn dụa đẫm mắt .

Con gục vào góc khuất đen thẫm của riêng mình .

Mối tình đầu

Con không còn thích cái bang công lóng lánh hoa nắng ấy nữa ,con đi qua nó ,đi qua lũ trẻ hàng xóm vẫn tụ tập quanh đó ,thản nhiên lắm như đường phố vắng ngừơi .Con lón lên ,đi học ,đến trường ,căn phòng rộng đầy người ,con nín thinh giống kẻ tiếc lời ,con như vô hình ở đây .Mẹ chắc cũng quen ,chẳng còn thở dài mỗi lần thấy con vô cảm ,mẹ luôn kiên trì với sứ mệnh giúp con nhận ra con còn được yêu thương nhờ mẹ .Con thích đón nắng mỗi ngày theo cach của mình ,khong tìn được sự hân hoan nhưng con hài lòng với ngôi nhà đìu hiu chỉ có mẹ và con .

Cứ tưởng con không có khả năng biểu cảm cũng sẽ mất luôn khả nănng cảm nhận .Chinh lúc quá mệt mỏi vì bệnh u uất kéo dài ,thì chàng xuất hiện ,chàng làm con chóang ngợp bằng những khúc nhạc tình tứ ,giọng hát êm nhung ,đôi mắt sâu đầy trìu mến ,ân cần chân thành lại rất họat bát ,thế giới của chàng vừa đủ đẹp với con .Chàng chấp nhận khỏang lặng của con ,chàng hay nói thay cho lời im lăng của con ,những câu chuyện chàng kể làm môi con mấp máy cười nhẹ ,con trong tranh chàng vẻ đẹp như giấc mơ .Từ khi có chàng mẹ bảo trông con tưoi tắn hơn ,mẹ vuốt đầu khen con gái mẹ xinh .

Vào tối sáng trăng chàng đã về từ lâu ,nhưng sao con cứ luyến tiếc ngóng theo mãi ,con men theo những ngọn đèn vàng hiu hắt của phố đêm ,thấy nó mơ mộng đến lâ thường thơ thẩn giữa đường ,thóang thấy ớn lạnh vì gió đêm con cố buớc nhanh hơn về phía nhà ,nhưng dường như không kịp mất rồi

một bóng đen hắt qua ôm chầm lấy con siết chặt ,bụm miệng và kéo xộc con về phía hàng rào ,hăn nhấn con sâu xuống ,ghì chặt, con càng giãy dụa hắn càng thô bạo,con bị xé tọac ra ,con đau đớn giữa thứ âm thanh bị vỡ ra tuyệt vọng .

nước mắt tràn đêm ,phũ phàng sâu hút ...

Đêm tàn hắn bỏ đi ,trong thứ ánh sáng mập mờ con nhận ra hắn ,gương mặt con đã từng kịp in sâu trước khi bị lũ trẻ tạt sình năm nào.Con bất động phơi trần mình giữa buổi sớm mai ,mẹ tìm thấy con trong sự kốn khổ tột cùng ,ôm lấy con cả ngày như cái xác không hơi .Mẹ có cố quấn thêm bao chăn mèn áo vải ,con cứ thấy mình trần trụi .Hốc mắt con khô cứng ,ráo hỏanh .

không thấy con xuất hiện ,chàng ghé thăm ,vẻ mặt đau đớn ,chàng phẫn nộ truy cứu kẻ xấu ,con không mảy may phản ứng ...để làm gì cơ chứ ,chẳng để làm gì cho những thứ đã mất ,trên đời này diều bị cướp mất là không bao giờ có khả năng hòan trả như cũ ngay cả khi kẻ cướp muốn hối cải ,sự bù đắp về vật chất là cách chấp vá thô thiển .Điều khóet rách tim con là cách chàng nhìn con nuối tiếc như thứ bình qúy bị mẻ trám rồi cũng hằn vết ,,con đã cố nghĩ đó là sự tự kỉ mặc cảm của riêng mình ,nhưng hình như không ..lần cuối cùng chàng đến là để chào tạm bịêt,chàng bảo chàng không xứng ,còn khẽ trách tâm hôn qúa kín chăt của con , 1 nguyên nhân không hề vô lí, chàng đi ,con thấy mình trong tranh vẽ chàng hoen ố .Mẹ ôm con vào lòng ấm ,mẹ ghét chàng ra đi đem luôn những giọt nước mắt của con,

con cười nhiều hơn ,những tràng cười điên dại .

Lấp lánh...

Cơn mưa rào bắt đầu ôm phố nhỏ lạnh run ,con ngồi ngắm mưa ở cửa sổ độc nhất nhà mình để thấy lòng được trôi chảy , chợt phía mưa cũng thấy ô cửa có người ngồi nhìn mỉm cười ,nụ cười giản dị trong trẻo,gíông nhu nụ cười trong kí ức về giấc mơ thời thơ ấu ,không ngờ có ngày lại được đối diện trọn vẹn đến thế ,nụ cười từ người hàng xóm mới ,anh lúc nào cũng niềm nở cười cả khi bị mẹ tạt nước vì hay nhìn con .Càng lúc anh càng nhẫn nại trước vẻ mặt lạnh băng của con ,anh không ồn ào, nhẹ nhàng đi vào con như một cơn gió cuốn bay những u buồn ,hay vết thuơng nhức nhối,

con bật khóc khi anh ngỏ lời yêu thương ,anh tỏ tình bằng cách quỳ đôi chân cụt trên bật thềm đá cuội ,đôi chân bị mất trong một tai nạn công trình ,con đã từng nghĩ mình không có khả năng làm người khác hạnh phúc ,lúc này thì không cần thiết để hòai nghi mãi về điều ấy .Trong bóng tối của cuộc đời con có thêm 1 tia màu lấp lánh

người ta thường chỉ nhớ lâu những kẻ đã vùi mình xuống mà đôi khi quên mất những cánh tay đã từng nâng mình dậy.Con khám phá được, câu nhóc rủ con xuống chơi cùng năm nào ,rồi phải bất lực trước trò đùa tai ác của lũ trẻ lại là kỉ niệm buồn trong kí ức tuổi thơ của anh ,có lẽ cuộc gặp gỡ nào cũng luôn được sắp đặt và có báo trước trong sự tình cờ .

Cuộc sống chẳng chối bỏ bất kì mảnh đời nào ,ngay trong lúc hòan cảnh khắc nghiệt nhất tình yêu và hi vọng vẫn cùng tồn tại để lấp lánh ...

[Bóng

vừa mới sinh :là con hoang không được chấp nhận

8 tuổi :bị mắc bệnh trầm cảm nặng

16 tuổi:tự tử nhưng không thành

19 tuổi :bị cưỡng bức

20 tuổi :tự tử lần hai không thành

31 tuổi :kết hôn

một cuộc đời dài còn tiếp diễn..... ]

MAY

những ngày lạnh tréo ngoe...3/2/07

thanks kurt never... vì cái pic rất hợp với bài viết

TO HAVEN...( GỬI ĐẾN THIÊN ĐƯỜNG)


ngày ...tháng ...năm ...

Gío xà xuống lung lay ,lá mặc cây òa cuốn theo ,cơn mưa không ẩm ướt bắt đầu tuôn

Bên dưới có xe cộ miệt mài chảy xiết thành dòng và có Anh ngối ngắm phố xá ,lâu rối mới lại thả bộ trên con đường TonĐucThang ,con đường mà theo Anh là đẹp nhất Sài Gòn .

Anh luôn có hứng thú với cái sở thích đẩy mắt mính theo những nàng "chân dài " đi cùng những bộ cánh đầy sức hút và những mái tóc bống bềnh có cố ý hay duỗi thẳng đơ ,Họ đẹp và thật đẹp nên không thể vờ vịt "cũng bình thường thôi "... mắt tôi bình thường và tâm trạng tôi bình thường .Lẽ đó mà Anh cho rằng không phải là quá ảo tưởng khi nghĩ ngợi về "Em trong tương lai "của chính Anh cũng phải có mô- tip gần giống vậy .

ngày ...tháng... năm

Những đôi chân dài thươn thướt lướt qua Anh trong 1 khu mua sắm rực rỡ làm Anh không khỏi ngóai cổ nhìn .Sự phản xạ như thường lệ ,nhưng lần này thì đúng là cái ngóai cổ định mệnh .Anh chợt bắt gặp 1 ngưới trong ánh nhìn có điện .

Em đứng xa Anh

bên kia đường lạc giữa những Kiều nữ tươi tắn Em bật lên giữa họ và bất ngờ đập vào mắt Anh bởi cái vẻ ngòai bình thường quá đỗi ,

làm Anh chăm chú.

Không phải là đôi chân dài hay hơi dài ,đôi chân to làm Em thấp hụt cộng mớ tóc đuôi gà rối rắm để gió tự nhiên vờn đùa ,cuối cùng là bộ trag phục xuề xòa ngớ ngẩn .Em không phải trong sự suy tưởng của Anh .

Em là thực tại đang hiện diện trước Anh ,

có phải cuộc chạm mặt đầu tiên này là sự báo hiệu cho điều Anh đang kiếm tìm ?

ngày ...tháng ...năm

Em lại đứng nép mình nơi góc đường ấy ,

đôi mắt xa vô định ,

mắt Anh thì lại định hướng rất rõ ,nó hút về phía Em một cô gái bình thường .

Anh vẫn chưa chịu tin "Em tương lai "lại là Em .Anh dằn lòng xếp Em vào hàng ngũ căn bản của bức tranh cuộc sống thường ngày trước mắt Anh ,mau hiện mà cũng mau ẩn .Nhưng càng cố dung hòa Em ,Em lại càng nổi .Mà là đặt góc nào cũng nổi,

những góc nhỏ trong Anh

Anh phát giác ra trên con đường này ,mình chẳng lẻ loi như đã từng nghĩ

có ai đó cũng thích ngắm nhì những cơn mưa lá như Anh ,

có ai đó cũng thích tách mình ra giữa dòng người hối hả

có ai đó cũng thích rong ruổi ngóng quanh ,nhưng liệu ai đó có thổn thức vì cảm giác đang bị xâm chiếm như Anh ?

Chết Anh rồi ,đã bảo cảm giác chỉ là thóang qua chốc lát vậy mà giờ còn lì lợm đeo bám hành hạ Anh vu vơ .Nó thôi thúc Anh ,đẩy Anh đi về phía ấy ,

phía có EM ...

ngày ...tháng...năm

Tiếp cận Em thật khó ,Em dửng dưng đến lạnh lùng ,nếu không nhờ cái logo MU lập lờ trên vai áo Em chắc Anh chỉ có thề tiếp tục nhìn Em từ phía xa .Cũng phải cám ơn huyền thọai số 7 Eric C trôi dạt về đúng lúc để Em chịu lắng nghe câu chuyện của Anh cho rằng Anh đủ tin cậy để trò chuyện

Và rồi chẳng biết tự bao giờ .Em để Anh đươc lững thững theo sau thong dong trên phố xá ,chia sẻ những xúc cảm bâng quơ .Vào mỗi giờ tan tầnm, Anh lại tìm kiếm dáng người với vẻ ngòai mộc mạc thóang tựa cơn gió chiều làm dịu những tia nắng gắt gỏng

ngay...tháng ...năm...

Anh bắt đầu lắc lư xe búyt nhiều hơn dù chẳng dễ để làm quen với nó .Biết ăn hàng và cả nghệ thuật ăn hàng .Lê la quán cóc thay cho những coffeeshop điệu đà .Ở cóc càphê Anh chạm gần hơn vào cuộc sống bình dị,chân thật và sắc nét ,

góc máy Anh đổi hướng lưu giữ những vẻ đẹp không hòan hảo .

Ngấu nghiến manga và ghiền mút kem đến kì lạ ,nhờ Em chứ ai ! thủ phạm làm xáo trôn mọi thứ trong Anh .

Có đôi lần nhịp bước cùng Em ,thấy vẫn còn khỏang cách từ đôi chân Anh ,khi Anh cố nhích gần hơn ,Em lại cố ý kéo giãn khỏang trống ,nhìn Anh ngơ ngác Em ngây ngô thanh minh :"ăn gì mà lắm ,để cao chi cho lắm , gần sát có mà ngại lắm".Anh cười ngọt

ngày ...tháng ...năm...

Dạo gần đây Em kì lạ thấy rõ, chợt vui ,chợt buồn.Mặc nhữg trang phục kì dị không thể phân biệt đâu là quần đâu là áo .Nói những đều trắc ẩn mập mờ .Lại thường nghe quá nhiều những bản nhạc có tính kích thích bản năng nổi lọan thái quá (anh cho là thế ).Cũng vì vậy mà Em hét tóang vào mặt Anh vài lần .Đợi khi Anh đùng đùng Em lại níu áo bảo rằng sợ và guc mặt vào Anh tức tưởi

Anh cũng sợ ,sợ Em khóc ,sợ Em đau ,sợ không thấu những nỗi bất an của Em

ngày...tháng ...năm ...

Nhớ một lần Anh hỏi :"sao lại thích lang thang "? Em bảo đang đi tìm những thiên thần ,thật là có những thiên thần lanh quanh đâu đây .Anh chợt trộm nghĩ một chút về hành vi rối lọan của tuổi trẻ .Nhưng giờ thì Anh ngờ ngợ ra cái sự bất an đang lớn dần trong Em .Sau một buổi chiều chạy lởn vởn quanh Hồ nghịch ngợm mút kem ,

nắng cuối chiều tan chầm chậm ,rồi bỗng chốc

tan luôn cả Em .

Không một tin tức ,một lời từ biệt, lời giải thích ,và cả một hi vọng tìm lại được Em .Anh hỏang lọan ,không ngừng tự vấn mình như người điên "Em tan thật rồi sao ?"

ngày.. tháng.. năm...

Ba năm trở về con đường vẫn không quá khác biệt ,

vẫn gió,vẫn nắng ,vẫn lá thấm vào nhau .

Chỉ có nơi Anh ngóai nhìn lúc này lặng lẽ mất hút một bóng hình ,

xa lắm .

Anh biết Em đi thật rồi ,đã thành thiên thần mất rồi .

Em đi nhẹ nhàng lắm ,cái nhẹ nhàng đã làm Anh

dại người rất lâu .

Anh đã không hề hay biết về một trái tim luôn rên xiết vì đau dớn ,hay cả những dấu hiệu của giai đọan cuối phát bệnh bởi nụ cười của Em trong vắt quá mà

dấu lấp cả những vết thương bệnh tật ,còn Anh thì mãi vô tư bên Em .

Có tàn nhẫn quá không Em ?

Em hóa giấc mơ khiến Anh không nguôi

Thời gian trôi đông nỗi đau thành vết ,

hơi buốt mỗi lúc mùa về

Nhưng Anh sẽ không u sầu mãi .Anh tin vào những thiên thần quanh đây ,hay chính Em thiên thần quẩn quanh Anh ,Em đã cố để lưu gữ Em trong Anh tật tươi tắn ,Vậy ở đây Anh cũng sẽ mỉm cười mỗi ngày với Em

Em ,ngốc lắm.

Chẳng biết đến lúc nào Anh mới hết thôi khóc ,cười vô cớ hả Em ?

___________________________________________

Gừi Em

SỐ 1111 đường Hạnh phúc _Fhường Hoa cỏ _Quận Thanh Bình _TP Thiên Đường

nơi có Em

May ( 360 ! blog)


Waiting for... ( CHỜ ĐƯỢC GẦN ANH)


CUỘC HẸN HÒ ...

"Có khi chợt quên lối đi phía sau nhà

Khúc quanh đầu tiên để em thấy anh

Có khi chợt quên chút hương thóang đêm nào

mùi hương nao nao lúc mong chờ "

Giai điệu ngân nga khiến Em miên mang ,bỗng chuông điện thoại réo giật ...

giọng Anh trầm ấm cất lên ...Em gác máy

Lồng ngực rộn ràng ,một buổi tối ,rộn ràng vì Anh đã gọi điện ,rộn ràng vì Anh đã hẹn hò

Em nhảy tưng tưng trước gương như con điên ,cười khúc khích,rúc rích một mình không yên

Tựa nhẹ vào gối nao nao mong ngày mai mau đến

CUỘC CHỜ ĐỢI NGỌAN MỤC

Em ngồi chờ trong quán ăn ở một góc đường

Đồng hồ chỉ 2 giờ kém chiều ,quán thưa thớt .Trước mặt Em là ly trà đá đang tan chảy ,đối diện Em

trống hóac

Anh vẫn chưa đến và Em vẫn đợi

Sau ba ly trà đá chờ đợi cũng không làm nguội cơn sốt giận đang tỏa khói trong Em

khi thấy Anh vẫn mất hút

Vậy mà người Em vẫn dính chặt với ghế ,Em không hiểu sự kiên nhẫn đang hiện hữu này được bắt nguồn từ sức mạnh nào ?

Em cố kìm nén sự cồn cào trong mình để không phải

đập bàn đá ghế

Cuối cùng Em hiểu rằng không nên cố kìm giữ chi bằng trút hết bằng cách

đầu tiên là gọi đỉa gỏi cuốn 6 cái ,mộ tô cháo thập cẩm ,đọan giữa là môt phần cơm chiên ,một bún mắm ,hai hột vịt lộn xào me ,một bún gạo xào đậu một hoành thánh chiên giòn ,một nui xào hải sản ,gần cuối là một chè chuối nướng ,bánh khọt 5 cái

Kết thúc Em quyết địng đổi ly trà đá mát lạnh bằng ly nước mía ngọt lịm

Thanh tóan xong tất cả em thấy lòng mình nhẹ tênh ,sải bước tự tin Em rời khỏi quán

Em tung tăng trên phố ,trời bất giác đổ mưa

những cơn mưa nặng hạt ,Em chần chừ

không biết mưa đến có đúng lúc

Cứ đứng như thế dưới mưa để được làm mát lòng hay chạy núp đâu đó tránh làm chèm nhẹp bộ cánh được chọn rất kỹ cho buổi hẹn hò hôm nay ?

Dẫu biết Anh không đến

Em vẫn chạy tránh cơn mưa đơn giản vì

Em yêu chiếc áo mình đanng mặc ,Em không muốn nó ướt cùng Em

càng không muốn

trở về nhà trong mớ tóc ướt ,bộ áo ướt , đôi mắt ướt ...

Em ngồi vắt vẻo trên thanh ghế của nhà chờ xe búyt như 1 con khỉ dung đưa trên cây

Trời mưa to thế mà chỉ mỗi em trú mưa ,thật vô lí khi ngày hôm nay Em xuất hiện ở dâu nơi ấy lại trống trải lạ thường

Em ngồi ngắm dòng xe cộ chạy vèo vèo trên đường ,

những dòng xe bất tận

đôi chỗ có kẻ va vào nhau ,vô tình hóa thành điểm nhấn cho phông nền mưa phố thị

Em dõi mắt nhìn quanh ,hi vọng mơ hồ có thể bắt gặp Anh mà bỏ lỡ nhiều chuyến xe qua

Mưa nô đùa giễu cợt Em ,

Em thè lưỡi đáp trả

Mưa rơi lộp độp trên đám đất ven dường ,nhồi đất thành những cục sình bèo nhèo chảy nhão ,Em liên tưởng đó là bản mặt Anh rồi phá lên cười

Giờ thì hả hê về cùng xe búyt

Má oi !xe búyt cũng trống .Nhìn những giọt mưa thay nhau bấu víu rồi chảy thành giọt dài trên tấm kính xe mà em lạnh người sởn tóc

may thay

có âm thanh đang dần phát ra từ chiếc radio ,mà âm thanh

lại rất buồn ...

"Bài ca xưa quên mất lời

Em biết mình không thể hát

Và tình yêu như nắng chiều đang tắt dần khi ngày sống

không có anh

Một mình Em sống với riêng mình Em

GIống như con thuyền bồng bềnh

không trôi ...

đâu bến bờ

Giống như con diều tròng trành không bay

diều rơi "

Một mình em , chông chênh ,xe búyt vắng người ,mắt nhòe đi có phải vì cửa kính thấm mưa ?

mong sao cho chóng về đến nhà

CUỘC SỐNG LÀ MỘT CHUỖI NGÀY CHỜ ĐỢI

Em ngồi bó gối trên mái nhà ,

chờ điện thọai Anh

Cuộc sống không ngừng là những chuỗi ngày chờ đợi ,chờ hết cái này rồi lại chờ cái khác

cứ thế mòn mỏi

Điện thọai reo lên vài lần ,không có cuộc gọi nào dành cho Em

Phố phường xuống đèn ,trời đen kịt ,tiếng chó sủa vọng xa

Em rùng mình lết vào nhà

gục đầu vào gối ,chờ đợi một cuộc hẹn hò đầu tiên khác

Con người và duyên phận luôn là một vòng lẩn quẩn ,

đến bao giờ cái đống bùi nhùi này mới được tháo gỡ?

Đêm của những giấc mơ lộn xộn bắt dầu ,

âm thanh êm đềm ấy tuôn cả vào trong mơ...

"Sẽ không bao giờ quên lối đi phía sau nhà

và thỏang hương xưa

man mác buồn ,chờ đợi anh...chời đợi anh ...mãi chờ anh

hãy cho em dược một lần thôi anh ..đợi chờ ...để mãi được gần anh "

[Để mãi được gần anh _Dương Thụ ]

May