
ngày ...tháng ...năm ...
Gío xà xuống lung lay ,lá mặc cây òa cuốn theo ,cơn mưa không ẩm ướt bắt đầu tuôn
Bên dưới có xe cộ miệt mài chảy xiết thành dòng và có Anh ngối ngắm phố xá ,lâu rối mới lại thả bộ trên con đường TonĐucThang ,con đường mà theo Anh là đẹp nhất Sài Gòn .
Anh luôn có hứng thú với cái sở thích đẩy mắt mính theo những nàng "chân dài " đi cùng những bộ cánh đầy sức hút và những mái tóc bống bềnh có cố ý hay duỗi thẳng đơ ,Họ đẹp và thật đẹp nên không thể vờ vịt "cũng bình thường thôi "... mắt tôi bình thường và tâm trạng tôi bình thường .Lẽ đó mà Anh cho rằng không phải là quá ảo tưởng khi nghĩ ngợi về "Em trong tương lai "của chính Anh cũng phải có mô- tip gần giống vậy .
ngày ...tháng... năm
Những đôi chân dài thươn thướt lướt qua Anh trong 1 khu mua sắm rực rỡ làm Anh không khỏi ngóai cổ nhìn .Sự phản xạ như thường lệ ,nhưng lần này thì đúng là cái ngóai cổ định mệnh .Anh chợt bắt gặp 1 ngưới trong ánh nhìn có điện .
Em đứng xa Anh
bên kia đường lạc giữa những Kiều nữ tươi tắn Em bật lên giữa họ và bất ngờ đập vào mắt Anh bởi cái vẻ ngòai bình thường quá đỗi ,
làm Anh chăm chú.
Không phải là đôi chân dài hay hơi dài ,đôi chân to làm Em thấp hụt cộng mớ tóc đuôi gà rối rắm để gió tự nhiên vờn đùa ,cuối cùng là bộ trag phục xuề xòa ngớ ngẩn .Em không phải trong sự suy tưởng của Anh .
Em là thực tại đang hiện diện trước Anh ,
có phải cuộc chạm mặt đầu tiên này là sự báo hiệu cho điều Anh đang kiếm tìm ?
ngày ...tháng ...năm
Em lại đứng nép mình nơi góc đường ấy ,
đôi mắt xa vô định ,
mắt Anh thì lại định hướng rất rõ ,nó hút về phía Em một cô gái bình thường .
Anh vẫn chưa chịu tin "Em tương lai "lại là Em .Anh dằn lòng xếp Em vào hàng ngũ căn bản của bức tranh cuộc sống thường ngày trước mắt Anh ,mau hiện mà cũng mau ẩn .Nhưng càng cố dung hòa Em ,Em lại càng nổi .Mà là đặt góc nào cũng nổi,
những góc nhỏ trong Anh
Anh phát giác ra trên con đường này ,mình chẳng lẻ loi như đã từng nghĩ
có ai đó cũng thích ngắm nhì những cơn mưa lá như Anh ,
có ai đó cũng thích tách mình ra giữa dòng người hối hả
có ai đó cũng thích rong ruổi ngóng quanh ,nhưng liệu ai đó có thổn thức vì cảm giác đang bị xâm chiếm như Anh ?
Chết Anh rồi ,đã bảo cảm giác chỉ là thóang qua chốc lát vậy mà giờ còn lì lợm đeo bám hành hạ Anh vu vơ .Nó thôi thúc Anh ,đẩy Anh đi về phía ấy ,
phía có EM ...
ngày ...tháng...năm
Tiếp cận Em thật khó ,Em dửng dưng đến lạnh lùng ,nếu không nhờ cái logo MU lập lờ trên vai áo Em chắc Anh chỉ có thề tiếp tục nhìn Em từ phía xa .Cũng phải cám ơn huyền thọai số 7 Eric C trôi dạt về đúng lúc để Em chịu lắng nghe câu chuyện của Anh cho rằng Anh đủ tin cậy để trò chuyện
Và rồi chẳng biết tự bao giờ .Em để Anh đươc lững thững theo sau thong dong trên phố xá ,chia sẻ những xúc cảm bâng quơ .Vào mỗi giờ tan tầnm, Anh lại tìm kiếm dáng người với vẻ ngòai mộc mạc thóang tựa cơn gió chiều làm dịu những tia nắng gắt gỏng
ngay...tháng ...năm...
Anh bắt đầu lắc lư xe búyt nhiều hơn dù chẳng dễ để làm quen với nó .Biết ăn hàng và cả nghệ thuật ăn hàng .Lê la quán cóc thay cho những coffeeshop điệu đà .Ở cóc càphê Anh chạm gần hơn vào cuộc sống bình dị,chân thật và sắc nét ,
góc máy Anh đổi hướng lưu giữ những vẻ đẹp không hòan hảo .
Ngấu nghiến manga và ghiền mút kem đến kì lạ ,nhờ Em chứ ai ! thủ phạm làm xáo trôn mọi thứ trong Anh .
Có đôi lần nhịp bước cùng Em ,thấy vẫn còn khỏang cách từ đôi chân Anh ,khi Anh cố nhích gần hơn ,Em lại cố ý kéo giãn khỏang trống ,nhìn Anh ngơ ngác Em ngây ngô thanh minh :"ăn gì mà lắm ,để cao chi cho lắm , gần sát có mà ngại lắm".Anh cười ngọt
ngày ...tháng ...năm...
Dạo gần đây Em kì lạ thấy rõ, chợt vui ,chợt buồn.Mặc nhữg trang phục kì dị không thể phân biệt đâu là quần đâu là áo .Nói những đều trắc ẩn mập mờ .Lại thường nghe quá nhiều những bản nhạc có tính kích thích bản năng nổi lọan thái quá (anh cho là thế ).Cũng vì vậy mà Em hét tóang vào mặt Anh vài lần .Đợi khi Anh đùng đùng Em lại níu áo bảo rằng sợ và guc mặt vào Anh tức tưởi
Anh cũng sợ ,sợ Em khóc ,sợ Em đau ,sợ không thấu những nỗi bất an của Em
ngày...tháng ...năm ...
Nhớ một lần Anh hỏi :"sao lại thích lang thang "? Em bảo đang đi tìm những thiên thần ,thật là có những thiên thần lanh quanh đâu đây .Anh chợt trộm nghĩ một chút về hành vi rối lọan của tuổi trẻ .Nhưng giờ thì Anh ngờ ngợ ra cái sự bất an đang lớn dần trong Em .Sau một buổi chiều chạy lởn vởn quanh Hồ nghịch ngợm mút kem ,
nắng cuối chiều tan chầm chậm ,rồi bỗng chốc
tan luôn cả Em .
Không một tin tức ,một lời từ biệt, lời giải thích ,và cả một hi vọng tìm lại được Em .Anh hỏang lọan ,không ngừng tự vấn mình như người điên "Em tan thật rồi sao ?"
ngày.. tháng.. năm...
Ba năm trở về con đường vẫn không quá khác biệt ,
vẫn gió,vẫn nắng ,vẫn lá thấm vào nhau .
Chỉ có nơi Anh ngóai nhìn lúc này lặng lẽ mất hút một bóng hình ,
xa lắm .
Anh biết Em đi thật rồi ,đã thành thiên thần mất rồi .
Em đi nhẹ nhàng lắm ,cái nhẹ nhàng đã làm Anh
dại người rất lâu .
Anh đã không hề hay biết về một trái tim luôn rên xiết vì đau dớn ,hay cả những dấu hiệu của giai đọan cuối phát bệnh bởi nụ cười của Em trong vắt quá mà
dấu lấp cả những vết thương bệnh tật ,còn Anh thì mãi vô tư bên Em .
Có tàn nhẫn quá không Em ?
Em hóa giấc mơ khiến Anh không nguôi
Thời gian trôi đông nỗi đau thành vết ,
hơi buốt mỗi lúc mùa về
Nhưng Anh sẽ không u sầu mãi .Anh tin vào những thiên thần quanh đây ,hay chính Em thiên thần quẩn quanh Anh ,Em đã cố để lưu gữ Em trong Anh tật tươi tắn ,Vậy ở đây Anh cũng sẽ mỉm cười mỗi ngày với Em
Em ,ngốc lắm.
Chẳng biết đến lúc nào Anh mới hết thôi khóc ,cười vô cớ hả Em ?
___________________________________________
Gừi Em
SỐ 1111 đường Hạnh phúc _Fhường Hoa cỏ _Quận Thanh Bình _TP Thiên Đường
nơi có Em
May ( 360 ! blog)
huhu!hixhix!tao la fan cuong nhiet cua may.hihi
Trả lờiXóaJerry