
Giáng sinh, những đứa trẻ đặt giấc mơ của chúng lên mái nhà, bởi chúng tin những ông già có râu sẽ đi tàu bay giấy đậu ở đó để nhặt nhạnh những khát khao của chúng và mang đi. Tức là chúng tin có nhiều chứ không chỉ một, nếu có nhiều hơn một ông già râu trắng thì cơ hội sẽ được chia cho nhiều ước mơ hơn.
Đừng hỏi một đứa trẻ rằng "con có tin trên đời thật có một ông già râu trắng có sở thích là hâm mộ màu đỏ ? ". Niềm tin ở trẻ con được xem là mãnh liệt và sâu sắc hơn hết thẩy vì chúng giàu trí tưởng tượng cũng hơn hết thẩy. Trí tưởng tượng, món quà rồi sẽ bị lãng quên theo thời gian.
Ai trong số chúng ta ở thì tương lai , là một nghệ sĩ tài ba hay một nhà kinh tế giỏi ắt hẳn chính là kẻ đã biết cất giữ và ghi nhớ món quà quý ấy.
Đứa trẻ như tôi đã từng tin và cũng từng hoài nghi . Sự hoài nghi như một ngôi sao nhỏ hấp dẫn nhờ những tia sáng chân thật, khiến người ta khó lòng cưỡng lại việc lần mò theo nó, theo đuổi nó cách mải mê mà không hề hay biết khi đứng từ phía ngôi sao ấy đâu chắc ta sẽ trông thấy quả đất sáng và rõ hơn. Chẳng lẽ đích đến cuối cùng của cuộc tranh cãi do những con người tự cho mình thông thái gây ra không phải là được ngắm nhìn thế giới này tươi đẹp hơn sao. Tôi đã ủ rũ hơn rất nhiều, cô độc hơn rất nhiều, hoang mang hơn rất nhiều mỗi khi gieo trồng hạt giống nghi hoặc trong mình. Ví như tôi có xinh đẹp không ? Tôi có giỏi giang không ? Mẹ tôi có yêu tôi nhiều như anh trai tôi không ? Bố tôi sẽ đến đón tôi về ở trong ngôi nhà rộng của ông ấy chứ ? Bong bóng ấy sẽ trở về với tôi chứ ngay khi mà nó chỉ còn là một dấu chấm màu đỏ xa tít ? ...nhiều nhiều nữa . Rất ít trong số đó còn nguyên vẹn màu sắc, tất nhiên vì người ta không thể sống cả đời để chờ đợi một quả bóng bay về. Tôi bỏ chúng hoặc là chúng đã bỏ tôi. Ảo tưởng nghĩa là không có gì, nhưng nếu không ảo tưởng thì quá nhiều mất mát phải ở lại.
Giáng sinh năm 7 tuổi, sau thánh lễ tôi cùng bao đứa trẻ khác đứng chen chúc lố nhố để chờ ông già noel. Tôi tròn xoe mắt trước một thằng nhóc mắt xếch tách ra khỏi đám trẻ và ung dung ngồi rung đùi bên cạnh bồn bông.
Ông già Noel sắp đến rồi đấy, tui nghe tiếng chuông của ông ấy trên mái nhà, bạn phải mau đi dành chỗ thôi.
Để làm gì ?
Trời ơi, để nhận quà
Mày tin ổng sẽ đến à ?
Tui nghe tiếng bước chân mà.
Có những đứa ngu như mày mới tin sái cổ vào ông già noel mặt nhựa của mấy bà sơ.
Có bạn mới ngu khi không tin có ông già noel.
Vậy mày biến đi và nhào vào với cái đám ấy.
Tôi không tin vào những gì cậu nhóc ấy nói, tôi nhảy bổ vào la ó cùng đám đông. Tôi đã cố hết sức để vươn bàn tay mình chạm vào bàn tay đeo chiếc găng len màu xanh, tay ông già noel. Chúa ơi ! Nó dày cộm nhưng vẫn mềm mại và âm áp làm sao. Thật không thể tin tôi đã có thể chạm vào nhân vật kì diệu ấy, người sở hữu cả một cỗ xe tuần lộc biết bay trên còn đang đậu trên mái ngôi nhà nguyện nhỏ ở đường Thích Quảng Đức...ôi Chúa ơi. Nỗi sung sướng làm tôi trằn trọc suốt đêm hôm ấy cho đến lúc chìm sâu vào một giấc mơ lấp lánh. Mãi về sau tôi vẫn nhớ về cậu bé mắt xếch, cậu đã ở đâu giữa lúc bầy trẻ reo hò ? Cậu đã được nhìn thấy gì trong giấc mơ của mình hôm ấy ?
Cho tới những mùa giáng sinh mà tôi đã rời khỏi tuổi thơ của mình, tôi nhận ra sự thật về ông già râu trắng có đôi găng tay màu mạ sẫm. Không phải tôi phủ nhận niềm tin vào sự hiện hữu của ông ấy trên cõi đời này, nhưng tôi không còn chờ đợi ông ấy nữa, ngay cả trong cơn mộng mị của mình . Mỗi năm tôi vẫn đều đặn nhận được quá của ông. Ông đến vào đúng lúc 9h mỗi tối ngày 24, điều ông làm tôi thất vọng là ông chẳng bao giờ nhớ gỡ giá trên mỗi món quà cả.
Giáng sinh năm nay, mẹ đã đội nắng to đi tìm mua quà giáng sinh cho 2 anh em tôi, hai đứacó số tuổi cộng lại đã ngoài tứ tuần.Nhưng cũng như năm ngoái, công việc diễn nguyện làm tôi không về kịp để đón ông già Noel cùng cả nhà. Đặt trên bàn học tôi bất ngờ lại là một món đắt tiền hơn quà của mẹ...Sao không phải là quà của mẹ ?
Mẹ đã cất nó đâu rồi ?
...tôi vừa tìm vừa khóc oà lên...
ngày thứ bảy của tuần bát nhật Gíang sinh
may
Đừng hỏi một đứa trẻ rằng "con có tin trên đời thật có một ông già râu trắng có sở thích là hâm mộ màu đỏ ? ". Niềm tin ở trẻ con được xem là mãnh liệt và sâu sắc hơn hết thẩy vì chúng giàu trí tưởng tượng cũng hơn hết thẩy. Trí tưởng tượng, món quà rồi sẽ bị lãng quên theo thời gian.
Ai trong số chúng ta ở thì tương lai , là một nghệ sĩ tài ba hay một nhà kinh tế giỏi ắt hẳn chính là kẻ đã biết cất giữ và ghi nhớ món quà quý ấy.
Đứa trẻ như tôi đã từng tin và cũng từng hoài nghi . Sự hoài nghi như một ngôi sao nhỏ hấp dẫn nhờ những tia sáng chân thật, khiến người ta khó lòng cưỡng lại việc lần mò theo nó, theo đuổi nó cách mải mê mà không hề hay biết khi đứng từ phía ngôi sao ấy đâu chắc ta sẽ trông thấy quả đất sáng và rõ hơn. Chẳng lẽ đích đến cuối cùng của cuộc tranh cãi do những con người tự cho mình thông thái gây ra không phải là được ngắm nhìn thế giới này tươi đẹp hơn sao. Tôi đã ủ rũ hơn rất nhiều, cô độc hơn rất nhiều, hoang mang hơn rất nhiều mỗi khi gieo trồng hạt giống nghi hoặc trong mình. Ví như tôi có xinh đẹp không ? Tôi có giỏi giang không ? Mẹ tôi có yêu tôi nhiều như anh trai tôi không ? Bố tôi sẽ đến đón tôi về ở trong ngôi nhà rộng của ông ấy chứ ? Bong bóng ấy sẽ trở về với tôi chứ ngay khi mà nó chỉ còn là một dấu chấm màu đỏ xa tít ? ...nhiều nhiều nữa . Rất ít trong số đó còn nguyên vẹn màu sắc, tất nhiên vì người ta không thể sống cả đời để chờ đợi một quả bóng bay về. Tôi bỏ chúng hoặc là chúng đã bỏ tôi. Ảo tưởng nghĩa là không có gì, nhưng nếu không ảo tưởng thì quá nhiều mất mát phải ở lại.
Giáng sinh năm 7 tuổi, sau thánh lễ tôi cùng bao đứa trẻ khác đứng chen chúc lố nhố để chờ ông già noel. Tôi tròn xoe mắt trước một thằng nhóc mắt xếch tách ra khỏi đám trẻ và ung dung ngồi rung đùi bên cạnh bồn bông.
Ông già Noel sắp đến rồi đấy, tui nghe tiếng chuông của ông ấy trên mái nhà, bạn phải mau đi dành chỗ thôi.
Để làm gì ?
Trời ơi, để nhận quà
Mày tin ổng sẽ đến à ?
Tui nghe tiếng bước chân mà.
Có những đứa ngu như mày mới tin sái cổ vào ông già noel mặt nhựa của mấy bà sơ.
Có bạn mới ngu khi không tin có ông già noel.
Vậy mày biến đi và nhào vào với cái đám ấy.
Tôi không tin vào những gì cậu nhóc ấy nói, tôi nhảy bổ vào la ó cùng đám đông. Tôi đã cố hết sức để vươn bàn tay mình chạm vào bàn tay đeo chiếc găng len màu xanh, tay ông già noel. Chúa ơi ! Nó dày cộm nhưng vẫn mềm mại và âm áp làm sao. Thật không thể tin tôi đã có thể chạm vào nhân vật kì diệu ấy, người sở hữu cả một cỗ xe tuần lộc biết bay trên còn đang đậu trên mái ngôi nhà nguyện nhỏ ở đường Thích Quảng Đức...ôi Chúa ơi. Nỗi sung sướng làm tôi trằn trọc suốt đêm hôm ấy cho đến lúc chìm sâu vào một giấc mơ lấp lánh. Mãi về sau tôi vẫn nhớ về cậu bé mắt xếch, cậu đã ở đâu giữa lúc bầy trẻ reo hò ? Cậu đã được nhìn thấy gì trong giấc mơ của mình hôm ấy ?
Cho tới những mùa giáng sinh mà tôi đã rời khỏi tuổi thơ của mình, tôi nhận ra sự thật về ông già râu trắng có đôi găng tay màu mạ sẫm. Không phải tôi phủ nhận niềm tin vào sự hiện hữu của ông ấy trên cõi đời này, nhưng tôi không còn chờ đợi ông ấy nữa, ngay cả trong cơn mộng mị của mình . Mỗi năm tôi vẫn đều đặn nhận được quá của ông. Ông đến vào đúng lúc 9h mỗi tối ngày 24, điều ông làm tôi thất vọng là ông chẳng bao giờ nhớ gỡ giá trên mỗi món quà cả.
Giáng sinh năm nay, mẹ đã đội nắng to đi tìm mua quà giáng sinh cho 2 anh em tôi, hai đứacó số tuổi cộng lại đã ngoài tứ tuần.Nhưng cũng như năm ngoái, công việc diễn nguyện làm tôi không về kịp để đón ông già Noel cùng cả nhà. Đặt trên bàn học tôi bất ngờ lại là một món đắt tiền hơn quà của mẹ...Sao không phải là quà của mẹ ?
Mẹ đã cất nó đâu rồi ?
...tôi vừa tìm vừa khóc oà lên...
ngày thứ bảy của tuần bát nhật Gíang sinh
may
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét