
Lâu lắm lắm lắm lắm rồi,
thiệt là lâu rồi,
lâu ơi là lâu
lâu phải nói ghê gớm
mình mới lại viết lảm nhảm về mình.
Nhảm mà không biết nhảm gì bây h .
(cười ).
Nhiều khi mún nói điều gì đó nhưng cứ hay e ngại, ấy là nói về bản thân mình .
Sợ phải rên rỉ ,
chẳng nhẽ cần có 1 ai để rên rỉ cũng là không nên ?Thực ra có bao nhiêu ước mơ cũng ko bằng nỗi mong muốn được có ai đó nghe mình rên rỉ.
Con người mà , đâu thể vờ coi như là lá cỏ, là ao hồ hay 1 cái bình rỗng,
( rơm rớm mếu máo)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét