SỐNG NHƯ PHÉP THỬ

SỐNG NHƯ PHÉP THỬ
Ở đây có tôi và cuộc mưu cầu " Sống như phép thử " . "Thử" trong từ điển hành động của những cá nhân muốn sống hết mình không hòan toàn là dạo chơi, khám phá. Nó gần như một hành trình dấn thân cùng những mất mát rất thật

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

CHƯA PHẢI LÀ KẾT THÚC

"...nếu bạn đánh giá một con cá bằng khả năng leo cây thì cả đời nó ( con cá đó) sẽ nghĩ rằng mình ngu ngốc"
 ( Albert Einsten) "

Tự nhiên thấy bản thân đang giống con cá một cách quá đáng ...( ^ ^ )


Con cá này chắc cũng đang tìm đường leo cây, mà chưa tới chỗ có cây, mới cách biển vài m... Nhưng tôi nghĩ  nó chưa "quắc" đâu, chắc đang nằm thở :)).
  ...
Có 3 giả thiết về bức ảnh trên :
1. Bạn cá bị sóng biển đánh dạt vào bờ
2. Bạn cá cố thoát khỏi biển (hoặc tìm đường) để lên bờ
3. Bạn cá được người ta vớt lên và vứt lại ( hoặc đánh rơi) trên bờ.
...
Trong dịp lắng nghe gần nhất với một người đàn bà đẹp-tài năng , tôi ghi lại một gợi mở :
 "...tốt nhất hãy làm việc mình yêu thích nhất. Nhưng nếu bạn không may mắn nhất thì cũng đừng ngại thử..." 

Tôi ngày càng thích "thử" quan sát mọi người "thử". Thử nghĩ - Thử làm-Thử quyết định...Chỉ nghĩ, cứ "thử" thôi khiến người ta dễ cảm giác bị kích thích có ham muốn khởi đầu hay thay đổi. "Thử" nói riêng là một trạng thái mâu thuẫn giữa tin và hoang mang. Dù sao thì cũng bất cần kết quả khi  phải đối mặt với quá nhiều lí do ngăn bạn trước khi "thử"hoặc trong khi "thử".

          Bạn nhận ra không hề yêu thích công việc hiện tại của  mình, hãy đặt câu hỏi. Tôi nghĩ câu hỏi tệ nhất mà bạn gặp phải là : Bạn muốn gì ? Bởi ngay thời điểm cần đặt câu hỏi là lúc bạn đang ở gần trạng thái hoang mang nhất. Bạn chẳng thể hiểu mình thực sự muốn gì, và vì càng muốn bạn chỉ càng thấy bản thân ngập tràn bất lực   "
         Sẽ có công thức về một chuỗi câu hỏi mà chúng ta luôn cần tự vấn. Tôi thích câu hỏi : "Tại sao ?". Nếu cần hãy vẽ sơ đồ cho nó. "Tại sao" với những người cùi logic như tôi đi vào thực tiễn mà tôi có, đã không giải quyết một cách thần kỳ các khó khăn đan vào đầu lúc này. Trước hết với "Tại sao? " hãy để chúng ta được có một bức tranh loằng ngoằn vô cùng lý thú để giải trí. Đừng cố gắng kiểm soát khi bạn mất kiểm soát. Nhìn lại "Tại sao ?", chúng ta sẽ cùng khoanh vùng những thứ liên quan như :
         Năng lực bạn vốn có : phần lớn nó đến từ sở thích, những việc bạn hay làm, làm tốt, những điều khiến bạn luôn chú tâm... Nhóm này thường bị ẩn, đi vào nhận thức của chúng ta dưới nhận diện "năng lực mình không có".
Đối nghịch là năng lực bạn thật sự không có, nhóm này không ẩn. Nó lại là hiện thực phũ phàng vì dù chúng ta không có, chúng ta vẫn tưởng chúng ta nên có, chúng ta sẽ có và chúng ta phải có. Hiển nhiên , nếu chúng ta cùng không có hoặc cố vẫn không đạt đến năng lực mà chúng ta muốn có. Chúng ta nghĩ mình bất lực và sau đó chúng ta thiệt là bất lực. 

        Tôi khá ghen tỵ với những người luôn phải vất vả , bận rộn thậm chí làm việc đến kiệt sức  vì những điều họ yêu thích. Họ thật may mắn. Nhiều lần sự ghen tỵ này đã làm tôi rơi vào hoàn cảnh như đã nói ở trên " thấy bản thân thiệt là bất lực". Tôi và nhiều người như tôi có thể bị gọi là không may mắn. Tuy nhiên, ngay lúc này tôi muốn nghĩ là tôi tạm từ chối sự may mắn ấy. Nếu chúng ta không đạt được đến năng lực mà chúng ta muốn thì chúng ta còn lại hành trình. Hành trình của trải nghiệm dám khác mình. Có thể rất muộn màng đề nhận ra năng lực mà chúng ta có, điều mà chúng ta muốn, nhưng dấn thân thực sự sẽ dẫn  chúng ta tìm ra phép để  hiểu mình. Hiểu cái mình muốn không hẳn sẽ trở thành cái mình thực sự là. Luôn có hơn một cách để mình hiểu mình nhất.
Đối diện các thách thức không cần là thái độ để nhằm minh chứng với ai hay biểu dương về kết quả gì ? Thử thách đúng nghĩa được hiểu rằng bạn có muốn đi đến cùng điều mình đã muốn lựa chọn hay không ? Đôi lúc điều chúng ta muốn đến trước,  đôi lúc chúng ta lại phải đi một vòng  lí giải hết các "tại sao" để tìm gặp điều chúng ta muốn. Chúng ta có thể đi lại , đi nhiều lần. Thời gian là một phạm trù khái niệm thuộc về thử thách, nói kịch tính một chút : nó như là cuộc vượt qua. Làm một cuộc vượt qua đến cùng "phép thử" của bạn. Đẩy những đánh giá - nhận xét ra phía sau bạn

            Nói dông dài đến đây, thú thật tôi cũng chả biết thế nào là vượt qua đến cùng. Hãy trở lại với con cá mà tôi nghĩ nó đang trên đường đi leo cây. Cách nó nằm ưỡn bụng cạnh bờ biển khiến bạn nhìn thấy cuộc đời nó đã kết thúc. Nhưng biết đâu, đó là tư thế nó đang tự vệ, loài cá này vẫn thường phản ứng như thế ở dưới biển để đánh lừa kẻ thù, kẻ lạ. Chắc nó nghĩ có thể áp dụng cách đó ở trên bờ. 
Sự thật là chính lúc chúng ta nghĩ khác.
Nếu con cá muốn leo cây thật và chết thật thì ngắn ngủi quá, nhưng ngắn dài gì nó cũng đã có một cuộc vượt qua của riêng mình.
Nếu con cá đã nuôi mộng leo cây thì  chỉ có nó mới nắm giữ được bí mật hành trình nông nỗi của mình. 

may
Thg 3/2013

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét