Hơn nửa chặng của U20, tôi vẫn nhận được thư tình viết bằng tay. Tôi cất đi, rồi tôi tự hỏi tôi hết xao xuyến chưa. Tôi không trả lời câu hỏi này cho mình.
M có muốn hiểu suy nghĩ của tôi không ? Tôi đâu có tha thiết M phải hiểu. Thế mà khi nghe M nói " tôi không còn giống tôi" , tôi như rơi vào một cái lưới, cái lưới với mũi đan khít rịt để tôi không thể tự thoát khỏi bất kỳ lỗ hổng nào của sự chênh vênh.
Tôi đã không kỳ vọng, ấy vậy nỗi thất vọng vẫn tràn đến như thứ hệ quả hiển nhiên bất chấp mọi nguyên nhân.
Nếu người yêu bạn thủ thỉ rằng "bạn không còn giống bạn nữa", bạn nên hiểu khi ấy cả hai cần thay đổi. Hầu hết "không hợp" là đúc kết từ vấn đề : Cả hai đã hết sự thông cảm để chịu đựng nhau nữa rồi.
Tôi và M không hẳn là một cặp đôi. Sự thông cảm giữa chúng tôi là mối liên đới tự nguyện. Không cam kết về thân thể, ràng buộc tinh thần hay chi phối trách nhiệm với nhau. M đã hiểu hoặc hiểu theo cách khác tôi. Chuyện của chúng tôi đã qua. Tôi không bao giờ lấy kỷ niệm làm điểm tựa đánh giá trạng thái các mối quan hệ, con người trong mối quan hệ đang tiếp diễn đó. Tôi quan tâm đến con người của từng thời điểm nó thuộc về, thêm mỗi lúc là thêm mỗi khác biệt, con người theo ấy mà thay đổi. Tôi trân trọng cách mỗi chúng tôi trưởng thành. Tôi cũng tôn trọng cảm xúc của chính mình nên tôi cố gắng thành thật với nó. Có những khi xúc cảm bị thúc đẩy bởi mối liên hệ từ quá khứ, dù vậy thứ gì bị thoát ra từ hộc kéo thì nên đậy trở lại.
Nếu M không nhìn thấy tôi của ngày hôm nay, một là M không thể tiếp tục chấp nhận khác biệt, hai là M đang mãi kẹt lại giữa khoảng không ở hộc kéo, trượt theo ngăn kéo đó chứ không phải đồng hành cùng với tôi.
Tôi lúc ấy trong suy nghĩ của M là của M, không bao giờ là tôi hay của tôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét