Hôm nay, chúng tôi đã cùng nhau:
Ngủ, ăn và chuyện trò.
Tôi không tập trung lắm, đó là một chủ đề khó vì nó chạm đến sự khác biệt của chúng tôi.
Nội dung không quan trọng, quan điểm cũng không quan trọng thế nên đúng sai cũng không quan trọng.
Tôi thấy sự nghe của mình là một cuộc cách mạng.
Tôi đã lắng nghe trong im lặng, sự im lặng chưa chắc là thái độ "chịu" chấp nhận câu chuyện.
Nhưng sự im lặng đã làm tôi thảng thốt nhận ra phản ứng chấp nhận làm người nghe của mình và "vai nói" của đối phương.
Thành ra tôi nghĩ, nó là một biến đổi lớn lao, môt mối quan hệ có biến đổi lớn lao.
Tôi không chụp tấm ảnh nào ngày hôm nay.
Bỗng nhiên bạn không muốn lưu lại cụ thể khoảng khắc bất kỳ trong trí nhớ, là lúc bạn phát giác chúng có khả năng gây đau đớn.
Nếu những nỗi buồn dần giãn ra với thời gian thì khoảng khắc đẹp, chúng sống và sinh sôi ở thì tương lai. Đó là sự đau đớn kéo dài.
Một số vấn đề của chúng ta sau khi được dành dụm, đến lúc sẽ phải kể như, đó là câu chuyện của những kẻ lạ.
may
12/03/2003
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét