
Mẹ
7 tháng tuổi con đã có thể nghe ngóng những điều diễn ra xung quanh ,những thứ âm thanh có cường độ rất chênh ,lúc là một khỏang không im ắng ,thanh âm lạnh lẽo ,lúc thì ồn ào nhức óc bởi những tiếng va đập xoang xỏang ,tiếng thét ,tiếng giằng co tranh chấp ,nhưng có lẽ nhiều nhất là tiếng khóc , tiếng khóc rỉ rả hằng đêm của một người đàn bà khốn khổ .Bà chửi mình ,rủa người ,mắng nhiếc cả đứa bé chưa ra hình dạng...chỉ vừa hơn 7 tháng nằm gọn trong lòng bà.
Con được tái tạo từ sự không mong đợi của mọi người , kể cả mẹ , mẹ thậm chí còn tự đấm vào bụng thùm thụp luôn mồm xỉa xói là hư hỏng , đen kiếp .Con ngỡ rồi sẽ chẳng bao giờ hình dung nổi gương mặt mẹ ,nếu không có lần thăm viếng duy nhất ấy ,một phụ nữ luống tuổi niềm nở chèo kéo với tiếng hoa lời ngọt ,vạch ra một con đường sáng nắng hơn phía trước dành cho mẹ ,cuộc sống không âu lo ,không hổ nhục nếu... mẹ từ bỏ con .Mẹ đồng ý ,một chút đắn đo cũng không ,mẹ còn qúa trẻ để bước tiếp ...nhưng
vừa khi ngừơi phụ nữ ấy còn thiếu bước nơi thềm cửa ,mẹ lại òa khóc ,lạy lọc van xin ,đổi lại những gì không thuộc về mẹ để được giữ điều giúp mẹ tồn tại ...con .
Vừa kịp lúc để mẹ chấp nhận lối đời khốn nạn
Con
Sống trong dè bỉu nặng nhọc là thế nhưng mẹ vẫn cắn răn đợi cho đến ngày con đỏ hỏn trên tay .Tháng 11 ,sáng đầu đông lạnh khẽ con ra đời vắng tiếng khóc ,im lìm như cục máu bị chết ngạt mặc người ta liên tục đét mạnh vào con,măi cho đến khi nướt mắt mẹ lăn trên mi còn khép chặt của con .con như được đánh thức,bắt đầu ư ử nho nhỏ cất tiếng ,
yếu ớt và mong manh mẹ ép con vào lồng ngực phập phồng hơi ấm
mẹ không cố gắng tiềm kiếm một nơi nào đó để trốn chạy ,mẹ cho con lớn lên ngay chính nơi từng in lằn ấu thơ của mẹ .Mẹ gọi con là cái bóng nhỏ của mẹ , cái bóng năng lượng ,bóng yêu .Con non nớt không hiểu ý nghĩa to tát ấy ,chỉ biết suốt ngày quanh quẩn bên mẹ, núp vào gấu váy mẹ ,một địa điểm an tòan tuyệt đối khi bắt gặp những tia nhìn không bình thường quắp lấy con từ mọi người ,con không hiểu ,tại sao lại như vậy ? con sợ đường phố đông người ,sợ hãi khi giáp mặt với mọi người ,sợ những cái chỉ chỏ soi mói ...
Không có mẹ ở bên ,con lại rúc vào nhà một mình ,ngôi nhà chỉ có độc nhất một khung cửa sổ nên dù có là giữa trưa hè thì vẫn đầy những góc ngồi tối bóng .
Lũ Trẻ
Mỗi ngày con lặng lẽ cao thêm được một chút ,nhưng con không thấy lòng mình rộng ra đươc chút nào như mẹ thường mô tả . Vì con ít nói và khó cười,biểu lộ cảm xúc kém. Con hay ngồi chóc ngóc trên bạn công nhìn lũ trẻ cùng xóm chơi đùa ,con thấy thế giới của chúng xa tầm tay con với ,con không tồn tại trong mắt chúng ,con cũng chẳng cố làm gì để chúng nhận thấy con .Vậy mà trog những cơn mơ chập chọang ,con lại thấy mình đứng giữa lũ trẻ cùng chơi ,cùng cười rạng rỡ .
Sâu thẳm trong tiềm thức ,con biết mình ...cũng khao khát
Vào một buổi chiều ,trời màu xám khói .Có thằng nhóc trong bọn trẻ dạn chân chạy lên ban công ,nắm tay con giục kéo " xuống đây chơi vui hơn ",cái nắm tay giục con bỏ quên sự cẩn trọng của mình ,thóang nghĩ đã đến thời điểm cần nới rộng sự chật hẹp ,con òa chạy theo những buớc chân rộn rã tiếng cười .Nhưng dường như khi hạnh phúc chỉ là ảo tưởng mờ nhạt thì sự ngọt ngào sẽ bị đánh tráo bằng vị chua chát khó nếm .Trong lúc con cười hăng say nhất thì lũ trẻ đã hợp nhau xô ngả co xuống vũng sình trũng sâu còn lại của cơn mưa đêm qua ,chúng hò hét thay nhau ra sức đá tung những mớ rác thối bẩn lên ngập người con rồi cười rũ rượi :" con hoang ở bẩn" , :"người đẹp vũng sình ",trời bất thình lình gào sấm đổ mưa ,lũ trẻ chạy tán lọan ,con vùng dậy chạy băng qua mưa,tông cửa vào nhà ,đóng sầm cửa lại .con không khóc ,chỉ có nước mưa vướn giàn dụa đẫm mắt .
Con gục vào góc khuất đen thẫm của riêng mình .
Mối tình đầu
Con không còn thích cái bang công lóng lánh hoa nắng ấy nữa ,con đi qua nó ,đi qua lũ trẻ hàng xóm vẫn tụ tập quanh đó ,thản nhiên lắm như đường phố vắng ngừơi .Con lón lên ,đi học ,đến trường ,căn phòng rộng đầy người ,con nín thinh giống kẻ tiếc lời ,con như vô hình ở đây .Mẹ chắc cũng quen ,chẳng còn thở dài mỗi lần thấy con vô cảm ,mẹ luôn kiên trì với sứ mệnh giúp con nhận ra con còn được yêu thương nhờ mẹ .Con thích đón nắng mỗi ngày theo cach của mình ,khong tìn được sự hân hoan nhưng con hài lòng với ngôi nhà đìu hiu chỉ có mẹ và con .
Cứ tưởng con không có khả năng biểu cảm cũng sẽ mất luôn khả nănng cảm nhận .Chinh lúc quá mệt mỏi vì bệnh u uất kéo dài ,thì chàng xuất hiện ,chàng làm con chóang ngợp bằng những khúc nhạc tình tứ ,giọng hát êm nhung ,đôi mắt sâu đầy trìu mến ,ân cần chân thành lại rất họat bát ,thế giới của chàng vừa đủ đẹp với con .Chàng chấp nhận khỏang lặng của con ,chàng hay nói thay cho lời im lăng của con ,những câu chuyện chàng kể làm môi con mấp máy cười nhẹ ,con trong tranh chàng vẻ đẹp như giấc mơ .Từ khi có chàng mẹ bảo trông con tưoi tắn hơn ,mẹ vuốt đầu khen con gái mẹ xinh .
Vào tối sáng trăng chàng đã về từ lâu ,nhưng sao con cứ luyến tiếc ngóng theo mãi ,con men theo những ngọn đèn vàng hiu hắt của phố đêm ,thấy nó mơ mộng đến lâ thường thơ thẩn giữa đường ,thóang thấy ớn lạnh vì gió đêm con cố buớc nhanh hơn về phía nhà ,nhưng dường như không kịp mất rồi
một bóng đen hắt qua ôm chầm lấy con siết chặt ,bụm miệng và kéo xộc con về phía hàng rào ,hăn nhấn con sâu xuống ,ghì chặt, con càng giãy dụa hắn càng thô bạo,con bị xé tọac ra ,con đau đớn giữa thứ âm thanh bị vỡ ra tuyệt vọng .
nước mắt tràn đêm ,phũ phàng sâu hút ...
Đêm tàn hắn bỏ đi ,trong thứ ánh sáng mập mờ con nhận ra hắn ,gương mặt con đã từng kịp in sâu trước khi bị lũ trẻ tạt sình năm nào.Con bất động phơi trần mình giữa buổi sớm mai ,mẹ tìm thấy con trong sự kốn khổ tột cùng ,ôm lấy con cả ngày như cái xác không hơi .Mẹ có cố quấn thêm bao chăn mèn áo vải ,con cứ thấy mình trần trụi .Hốc mắt con khô cứng ,ráo hỏanh .
không thấy con xuất hiện ,chàng ghé thăm ,vẻ mặt đau đớn ,chàng phẫn nộ truy cứu kẻ xấu ,con không mảy may phản ứng ...để làm gì cơ chứ ,chẳng để làm gì cho những thứ đã mất ,trên đời này diều bị cướp mất là không bao giờ có khả năng hòan trả như cũ ngay cả khi kẻ cướp muốn hối cải ,sự bù đắp về vật chất là cách chấp vá thô thiển .Điều khóet rách tim con là cách chàng nhìn con nuối tiếc như thứ bình qúy bị mẻ trám rồi cũng hằn vết ,,con đã cố nghĩ đó là sự tự kỉ mặc cảm của riêng mình ,nhưng hình như không ..lần cuối cùng chàng đến là để chào tạm bịêt,chàng bảo chàng không xứng ,còn khẽ trách tâm hôn qúa kín chăt của con , 1 nguyên nhân không hề vô lí, chàng đi ,con thấy mình trong tranh vẽ chàng hoen ố .Mẹ ôm con vào lòng ấm ,mẹ ghét chàng ra đi đem luôn những giọt nước mắt của con,
con cười nhiều hơn ,những tràng cười điên dại .
Lấp lánh...
Cơn mưa rào bắt đầu ôm phố nhỏ lạnh run ,con ngồi ngắm mưa ở cửa sổ độc nhất nhà mình để thấy lòng được trôi chảy , chợt phía mưa cũng thấy ô cửa có người ngồi nhìn mỉm cười ,nụ cười giản dị trong trẻo,gíông nhu nụ cười trong kí ức về giấc mơ thời thơ ấu ,không ngờ có ngày lại được đối diện trọn vẹn đến thế ,nụ cười từ người hàng xóm mới ,anh lúc nào cũng niềm nở cười cả khi bị mẹ tạt nước vì hay nhìn con .Càng lúc anh càng nhẫn nại trước vẻ mặt lạnh băng của con ,anh không ồn ào, nhẹ nhàng đi vào con như một cơn gió cuốn bay những u buồn ,hay vết thuơng nhức nhối,
con bật khóc khi anh ngỏ lời yêu thương ,anh tỏ tình bằng cách quỳ đôi chân cụt trên bật thềm đá cuội ,đôi chân bị mất trong một tai nạn công trình ,con đã từng nghĩ mình không có khả năng làm người khác hạnh phúc ,lúc này thì không cần thiết để hòai nghi mãi về điều ấy .Trong bóng tối của cuộc đời con có thêm 1 tia màu lấp lánh
người ta thường chỉ nhớ lâu những kẻ đã vùi mình xuống mà đôi khi quên mất những cánh tay đã từng nâng mình dậy.Con khám phá được, câu nhóc rủ con xuống chơi cùng năm nào ,rồi phải bất lực trước trò đùa tai ác của lũ trẻ lại là kỉ niệm buồn trong kí ức tuổi thơ của anh ,có lẽ cuộc gặp gỡ nào cũng luôn được sắp đặt và có báo trước trong sự tình cờ .
Cuộc sống chẳng chối bỏ bất kì mảnh đời nào ,ngay trong lúc hòan cảnh khắc nghiệt nhất tình yêu và hi vọng vẫn cùng tồn tại để lấp lánh ...
[Bóng
vừa mới sinh :là con hoang không được chấp nhận
8 tuổi :bị mắc bệnh trầm cảm nặng
16 tuổi:tự tử nhưng không thành
19 tuổi :bị cưỡng bức
20 tuổi :tự tử lần hai không thành
31 tuổi :kết hôn
một cuộc đời dài còn tiếp diễn..... ]
MAY
những ngày lạnh tréo ngoe...3/2/07
thanks kurt never... vì cái pic rất hợp với bài viết
Giới thiệu về Tư vấn du học Nhật Bản với công ty du học Minh Nguyệt
Trả lờiXóa