SỐNG NHƯ PHÉP THỬ

SỐNG NHƯ PHÉP THỬ
Ở đây có tôi và cuộc mưu cầu " Sống như phép thử " . "Thử" trong từ điển hành động của những cá nhân muốn sống hết mình không hòan toàn là dạo chơi, khám phá. Nó gần như một hành trình dấn thân cùng những mất mát rất thật

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2009

HER FATHER


Ký ức là nhật ký mà tất cả chúng ta mang theo quanh mình” (Oscar Wilde)

Ngày, tháng, năm…

Thảo Anh là cô bạn rất xinh, tròn trĩnh và lúc nào cũng tươi vui. Trong lớp, chúng tôi ngồi cạnh nhau. Thảo Anh còn là một lớp trưởng dễ chiụ, hóm hỉnh. Hôm nay chúng tôi có hẹn sẽ qua nhà nhau chơi. Thảo Anh chạy chiếc Chaly tành tạch đến đón tôi sang nhà cô ấy, chiếc xe này chiến lắm. Có lẽ nó sẽ là thứ tôi không thể quên trong những năm cấp 3 đời mình. Nhà Thảo Anh nằm trong một khu chung cư bình dân, căn hộ nhỏ gọn gàng và ấm cúng cuả gia đình gồm bốn người. Gia đình cô bạn rất hạnh phúc, bao giờ cũng rộn ràng tìếng cười, tôi thích cái cảm giác giấc trưa rôm rả, nghe muì đồ ăn xông nức mũi, khói cơm chín bốc lên hương vị thanh khiết dễ chiụ, rồi sau đó là tiếng gọi nhau ăn cơm í ới. Thảo Anh ước sau này đi làm sẽ có nhiều tiền, thích có một ngôi nhà đẹp nhưng cô sẽ không cần một ngôi nhà lớn. Một ngôi nhà đẹp mà nhỏ thôi vưà đủ cho mọi người ra vào thấy nhau, nhìn nhau và lúc nào cũng cười với nhau.

Đến tối, trời nổi giông trút mưa thật lớn. Gió ào ào và sấm sét đùng đùng. Bố Thảo Anh vì lo cho con gái nên nhận phần việc chở tôi về nhà. Mưa to và gió lạnh, tôi ngồi sau run bần bật. Đằng sau ấy, tôi thấy tấm lưng cuả bố Thảo Anh to rộng và vững chải, vưà lạ lẫm vưà thân quen. Bất giác muốn áp má vào tấm lưng ấy quá, nhưng bỗng dưng nơi đầu lưỡi ngấm phải cái vị mặn mặn xót xa…Bác ấy chốc chốc lại hỏi : “con có lạnh không ?”

Ngày, tháng, năm…

Tôi ngồi lết trước cổng trường, chân sải dài trên viả hè. Tôi vẫn thường thích ngồi nán lại chỗ này sau mỗi giờ học. Cũng chẳng hiểu lí do nào khiến tôi trở nên mê mẩn con đường trước mặt. Dãy phố cũ hiền hoà ngập trong nắng, những con người khác nhau có cuộc sống khác nhau đan vào nhau mải miết…Bảo Ân nhìn thấy tôi, thích thú sà xuống chuyện trò. Chúng tôi bắt đầu câu chuyện với bài vở trên lớp, quan điểm về những học thuyết, bình luận về những sự kiện lớn nhỏ…tất tần tật. Đang khi câu chuyện đến hồi cao trào, điện thoại rung làm cô hoảng hồn. Sau vài tiếng dạ dạ lễ phép, Ân trở nên chăm chú lắng nghe cái điện thoại, lát sau cô cất tiếng gọi… ba. Họ nói gì với nhau mà trong ánh mắt cô bạn mình tôi thấy nắng mặt đường hắt vào trong veo. Gia đình Ân tận Quảng Nam, ba mẹ có con gái đi học xa chắc là lo lắm. Lát sau Ân hồ hởi khoe “ ba mình đang đọc sách… đọc được bài thơ hay quá, nhớ đến mình muốn đọc cho mình nghe rồi gọi ngâm cả bài thơ qua điện thoại”. Tôi cười, cũng muốn hạnh phúc lây. Tự nhiên , tôi thôi muốn trò chuyện, lại nhìn phố…nhìn đám rong rêu lan mình trên bờ tường cũ kỹ. Lòng dấy lên một nỗi buồn cũ kỹ.

Ngày, tháng , năm…

Buổi học đầu tiên cuả môn LSBC rất thú vị. Không để dành giới thiệu về môn học hay về những khái niệm mới. Giảng viên dành thời gian yêu cầu mỗi sinh viên chuẩn bị một bài giới thiệu về mình và lên phát biểu trước lớp. Tưởng đơn giản, nhưng nó trở nên khá khó với nhiều bạn. Vì không có thói quen nói truớc đám đông, lại phải nói về mình, nói sao cho độc đáo cho không giống ai thì thật không dễ. Ban đầu là tình nguyện và cứ dần dần ai cũng phải lên. Đã lên gần hết rồi mà Trúc Giang ngồi gần tôi vẫn còn chần chừ. mặc dù giảng viên đã khích lệ các bạn sẽ là người làm công tác truyền thông tương lai, thì phải học cách tự tin từ bây giờ, đây là những cơ hội để thể hiện để sữa chưã nên cứ nói tự nhiên theo cách cuả bạn, suy nghĩ cuả bạn. Con nhỏ vẫn ngồi lì, bấm tay tôi lo lắng: “ biết nói cái gì bây giờ , mày ?”. Cuối cùng nó cũng phải lên. Nó bước lên, cất tiếng rõ ràng từng chữ một: “Xin chào…mình là…mình rất thích được khám phá. đi đến nhiều nơi gặp gỡ nhiều người…Nên mình muốn theo đuổi công việc này dù biết sẽ nhiều vất vả và khắc nghiệt. Mình chưa biết phải chuẩn bị hành trang gì cho tương lai nhưng như bố mình đã từng nói con cứ đi đi, đi đến nơi con thích, đi đến nơi nào con muốn. Và khi nào con cảm thấy mệt thì hãy quay về, bố mẹ luôn ở đây đón con về…” Đến đây tôi nghe giọng bạn mình nghẹn đi, trong mắt dâng lên nỗi niềm trong ngần. Tôi thấy ghen tỵ với hành trang quý báu cuả nó. Trong danh bạ điện thoại, tôi biết nó lưu số điện thoại nhà mình ở quê dưới dòng chữ “nơi ấy bình yên”.

Ngày, tháng, năm…

Hôm nay giờ học kết thúc sớm, bên ngoài mưa nhè nhẹ. Cả lớp ồn ào tiếng cười đuà. Thư tách ra khỏi đám đông lao xao, nhảy phóc lên thành cưả sổ, ngồi tựa cưả ôm đàn. Nó mặt chiếc áo carô bạc màu, tóc dài túm một bên vai .Tay lòng thòng nhiều vòng dây màu đất, những ngón tay bắt đầu di chuyển nhịp nhàng, mưa đung đưa phập phồng theo giai điệu Romance nó đang chơi…Tôi ngước nhìn nó ra vẻ ngưỡng mộ. Thư cười diụ dàng: “Nhìn đàn ghita thì nhớ ba, nhớ quá mày ơi”. Tôi nghe Thư kể ba Thư chơi đàn rất hay, hồi bé nó thích lắm, nó cứ lẽo đẽo xin học cho bằng được. Ba dạy cho nó, nhưng học hoài không chơi hay bằng ba. Bây giờ ba nó không chơi đàn nưã, nhưng hình ảnh ba với cây đàn ghita vẫn đeo mãi theo nó đến mọi nơi…Rồi sau đó câu chuyện cuả hai cha con Thư giang hồ bằng xe máy khắp neỏ đường nắng gió miền Trung cứ cuốn lấy tôi, kéo dài cả buổi chiều nay. Nghĩ lại những câu chuyện chẳng liên quan gì đến tôi vậy mà lắm lúc như là mưa thấm đẫm vào tôi dai dẳng đến kỳ lạ…

Ngày, tháng, năm…

Chiều cuối tuần, buồn !. Tôi ôm sách ra công viên ngồi đọc, hứng lấy một chút không gian thoáng đãng và mát mẻ. Đọc sách một chốc, chốc sau lại ngóng ra phiá ngoài. Có lẽ cuốn sách không đủ sức quyến rũ bằng quang cảnh thiên nhiên thanh bình trước mắt tôi. Giưã khung cảnh tôi nhìn ngắm bất ngờ xuất hiện một nhân vật đẹp như truyện thần tiên. Cô bé gái chừng 3, 4 tuổi mặc váy hoa nổi bật trên những mảng xanh, nô đùa cùng từng chùm bong bóng xà phòng lơ lửng. Cô bé vưà cười vưà tung tăng hồn nhiên, trông sao mà thương đến thế! Cô đi cùng với bố, hai bố con chơi trò đuổi bắt vui lắm. Cô bé chạy hăng vấp bậc thềm té cái đùng, ông bố toan chạy đến nhưng lại đứng im đợi đến khi cô con gái nhỏ gượng đứng dậy được, mặt bắt đầu mếu máo ông mới ào tới vỗ tay khen tắm tắc. Cô bé ngạc nhiên cười khúc khích. Hồi sau nó lại chạy đi, ông bố chạy theo…tôi xoay người nhìn với theo từng nhịp chân cuả hai bố con người lạ…từng nhịp chân yêu thương…từng nhịp chân yêu thương.

Chẳng có câu chuyện nào về riêng tôi ở đây, nhưng thật may mắn khi vô tình được đi qua và bắt gặp tất cả những điều trên đây. Cuả bạn bè hay dù chỉ là người lạ thôi, nhưng một cách ngẫu nhiên nó thuộc về phần ký ức cuả tôi. Vậy đó, tôi cứ tự dưỡng nuôi những tình cảm âm thầm cuả mình từ đây…

Sự kiêu hãnh lớn nhât và đáng ghen tỵ nhất cuả một đưá con gái là niềm tự hào về người cha cuả mình.

MAY

Tuy ko biết vẽ, nhưng mình đã tự vẽ hình minh hoạ cho bài viết này, nên nó thực sự rất đặc biệt

2 nhận xét:

  1. huhuhu, tao doc ca chuc lan roi ma lan nao cung khoc.huhuhu.
    Jerry

    Trả lờiXóa
  2. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa