Anh ngồi trong phòng đợi ga hàng không Phú Bài, bên ngoài mưa đang rơi.
Trời đã đỡ lạnh dần khi anh di chuyển từ Hải Lăng vào Huế, vào đến sân
bay thì đã ấm dần trên da, mặc dù cái lạnh nhiều đêm vẫn nằm sâu trong
hai bắp chân biếng nhác. Anh ngồi và đọc Xứ Tuyết, bên ngoài mưa vẫn
rơi.
Anh nhớ lại lần đầu anh được vị linh mục già trao cho chiếc bánh trắng
mịn chấm rượu nho, ca đoàn thì hát "...niềm vui chan hoà đất trời..."
Khi ấy anh chỉ là một đứa trẻ, trong hàng trăm đứa, gái thì đầm trắng
tất trắng giày trắng vương miện hoa trắng, trai thì áo sơ mi trắng dài
tay cài cúc cổ thắt một chiếc nơ nhỏ màu đỏ. Chúng đi giữa hai hàng ghế,
nơi các bậc phụ huynh với những gương mặt rạng rỡ tự hào, ca đoàn thì
hát "...niềm vui chan hoà đất trời..."Một đứa trẻ thì tâm hồn dĩ nhiên
trong veo, còn đứa trẻ xưa từng là anh hay xưa anh từng là ấy, lại vừa
mới tẩy rửa đi một vài những tội lỗi thơ ngây, vị linh mục già đang chờ
kia, một tay cầm chén bánh, chén rượu do một cậu bé giúp lễ cầm, cung
thánh thì nguy nga, miếng bánh tinh tuyền nửa thấm rượu nho tan ra trong
miệng, ca đoàn thì hát "...niềm vui chan hoà đất trời..."
Cùng lúc ấy, anh lại nhớ về những con đường mịt mờ sương mây và những
ngày mưa bão tơi bời giữa núi rừng Tây Bắc. Những mảng ruộng giật bậc
theo sườn núi, bờ ruộng quanh co, con đường quanh co, mấy ngày trước
trời còn khô ráo. Vụ mùa hè thu, lúa vừa đương xanh, bão bùng xa tít
ngoài khơi mang về thị trấn vùng cao những trận mưa xối xả và mắc kẹt
giữa vòng cung núi. Thung lũng như một hồ mây, thấp thoáng màu lục lúa
non, sương khói lượn lờ lưng chừng núi, trên cao lại một tầng mây chen
chúc giữa trùng điệp núi ngàn nước đổ mù trời. Vài dòng thác nhỏ xíu,
mỏng tang, tuôn ra thành vòi trắng xoá từ lưng chừng vách đá, đổ xuống
con đường, làm lớp nhựa bê tông xé toác ra và đá cuội cuốn theo lấp vào
chỗ sói mòn. Chúng trở thành những chướng ngại làm chùn chân nhiều khách
du lịch giữa trận mưa bão này, họ bó gối trong thị trấn mà không hay
rằng chỉ cần vượt khỏi khúc quanh kia, phía sườn khuất gió là nắng đã
tưng bừng. Anh cũng không biết, nên anh mua một chiếc nón Mèo đan từ lạt
tre, đi lên đi xuống. Anh đứng từ con đường trên cao, nhìn xuống những
chiếc dù hình bát giác đủ màu chen chúc bên dưới, hai bên đường là những
người phụ nữ Hmông, Dzao mặc những bộ quần áo sặc sỡ trong làn áo mưa,
họ trò chuyện. Tất cả âm thanh thuờng ngày của khu chợ đều nhường lại
cho tiếng mưa lào rào trên đường, trên mái, trên dù, trên vai...và anh
cảm thấy mình đang chứng kiến một khu chợ câm...
Bây giờ, ngồi ở sân ga, cùng một lúc anh sở hữu bốn cảnh tượng tinh khôi
huyền diệu- một ở thực tại, một ở quyển sách và hai ở dòng ký ức.
Rồi bất giác, anh lẩm nhẩm, ậm ừ ấm áp...
"Ta đã chết rồi,
niềm vui chan hoà đất trời,
giữa núi rừng Tây Bắc
mưa mù khơi..."
Hiến Chương
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét