Về sự
biết ơn của một cái tên, đã được gọi, được nhớ và được thương…
Những
chuyện giữa hai người đã dài hơn một gang tay rồi. Không thể hồi tưởng được cả hai đã bắt đầu từ đâu và vì sao mà đứt quãng ?
Theo như cách thời đã gian rời bỏ họ, mọi thứ lùi về phía khoảng cách không có tầm với. Khi một ai
nói “không nhớ” thì mọi chuyện chưa hẳn là hoàn toàn như thế. Tuy vậy, nhớ
đôi lúc không giống việc ghi chép và liệt kê trở lại , nên “từ” và
“lời” dễ thành ra vừa “thiếu” vừa “thừa”. Thế là họ thôi
cố gắng để nói rõ lòng nhau, xúc cảm của nhau ở trong những ngày
xưa cũ ấy, thậm chí họ từng nghĩ ngợi về “những ngày” đó như thế nào mỗi ngày.
Hoặc là họ, hoặc là chúng ta...đã nói, đã viết, đã hò hẹn và đã khép lại.
Chúng ta là câu chuyện không thể bắt đầu lần nữa khi mạch kể bị đứt.
Sài Gòn, 2013
Hoặc là họ, hoặc là chúng ta...đã nói, đã viết, đã hò hẹn và đã khép lại.
Chúng ta là câu chuyện không thể bắt đầu lần nữa khi mạch kể bị đứt.
Sài Gòn, 2013

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét