Con phố đã hai chập mưa, nét trời vẫn ủ rũ, chưa biết chừng lại có thêm vài chập nữa.
Tháng 7, Sài Gòn vào mùa đặc sản những cơn mưa. Trong ẩm ướt, nỗi buồn sinh sôi vươn mình như rêu mầm.
Lại là nỗi buồn... lúc nào cũng thân thuộc, trung tín.
Có bị đánh đập, rũ bỏ, kẻ có tên nỗi buồn ấy mà, chúng chẳng lơi ra lâu được.
Chúng dễ nuôi, tự sống, ăn ngon , ngủ khỏe và ẩn nấp ở khắp mọi nơi.
Thôi thì chúng là điều hiển nhiên, không cần gọi tên hay tô vẽ chúng cũng tự đến và sắm lấy vai diễn của chính mình.
may
July 2012
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét