SỐNG NHƯ PHÉP THỬ

SỐNG NHƯ PHÉP THỬ
Ở đây có tôi và cuộc mưu cầu " Sống như phép thử " . "Thử" trong từ điển hành động của những cá nhân muốn sống hết mình không hòan toàn là dạo chơi, khám phá. Nó gần như một hành trình dấn thân cùng những mất mát rất thật

Thứ Hai, 27 tháng 6, 2011

TỰA HỒ LÀ MẤT


Đầu giờ của một ngày mới,
hừng đông chưa ló và vẫn còn thời gian cho những thân thể cuộn tròn trong cơn mộng mị.

Mình thức dậy, trông vào màn tối thinh lặng , rã rời như vừa thoát thân từ một thế giới khác rộng lớn hơn. Mình cứ hay nghĩ mỗi con người sinh ra đều được sống ở hơn một thế giới. Sống khi mở mắt hay khi nhắm mắt thi thoảng lại không thể phân biệt đâu là hư, đâu là thật. Khi cuộc sống chỉ còn là khái niệm, nỗi hoài nghi cũng trở nên nhẹ nhàng, bồng bềnh tựa hơi thở. Bản thân mình cộng với những giấc mơ vẫn thường cho ra cảm giác đang sống gấp đôi. Cái kết thúc mà con người tưởng, có chăng là một giấc ngủ dài, thời điểm mà ranh giới giữa nhắm và mở đã được xoá nhoà, hoặc cơ mắt đã mỏi và con người có thể tồn tại mà được miễn cái phần việc mở mắt ... Chúng ta giống nhau ở chỗ cùng khởi sự là bụi và dễ dàng mất hút theo một cơn gió...


Bầu trời đang chuyển sắc, những mảng tối đang lịm dần, những vệt sáng xanh lan đi mỗi lúc thật nhanh.
Mình yêu thích thời khắc này, thời khắc đón đợi bình minh, đón đợi những nét tinh tuyền, khôi nguyên nhất của ngày ...à như mình đã từng nói ở trong buổi bình minh, dẫu cho là buổi sáng thứ bao nhiêu thì mình vẫn luôn thấy bản thân được tái sinh, mới mẻ đầy tràn...
Đã lâu mình không viết, những ghi chép về cảm thán của mình, những dấu vết xúc động của mình. Chúng không còn ứ đọng nhiều như lúc trước, vì mau bốc hơi và hay vô hình đột ngột. Và có vẻ việc bỏ quên thói ghi chép khiến mình như là đang tự rũ bỏ chính bản thân mình. Trông vào mảng trong veo đầu ngày, mình cũng nhận ra phần hư hao lớn nhất trong con người mình là sự đơn sơ, loại từ nghe mỏng giòn nhưng mạnh mẽ và thách thức nhất trên hành trình về cuộc mưu cầu cân bằng của mình. Âu là một cuộc đánh đổi, mình không thể vừa có kỹ năng tự vệ tốt vừa vẫn bảo toàn sự đơn sơ được nhỉ ! Dẫu vậy, mình cứ tha thiết, trên mỗi ghi chép vẫn tồn đọng nét đơn sơ, tựa hồ là sương trên lá trong nắng sớm, sót lại sau đêm đen cô độc. Mình không muốn khi soi lại mình chỉ toàn đầy rẫy những than vãn, điều đó không có nghĩa là mình sẽ cố ém nhẹm cơn bĩ cực của mình. Im lặng và chịu đựng đó chưa bao giờ là cách của mình và sẽ không bao giờ là cách mình chọn. Mình học cách ứng xử với nỗi buồn hằng ngày, không có cách tốt nhất đâu, nhưng có cách để trở nên dễ chịu . Cách yêu thương chính mình, để mọi thứ tự thoát thai thành sương trên lá, hay thành sương trên mi , thể loại nào cũng được miễn là cho chúng được chảy đi, chảy đi, khô đi, bốc hơi đi, tàn tạ đi...Rồi mình lại được xoè ra trong ngần trên những con chữ, bất chấp mọi sự đánh giá là ngây ngô. Mình từng nghe đâu đó có người nói, một kết cục có hậu đôi lúc chỉ đơn giản là khi bạn đã có thể vượt qua nỗi buồn của mình (tức hết buồn)...Vậy thôi đó, đơn giản ghê hem ! ">"

Mình đang nỗ lực yêu thương mình và sẵn sàng nghênh đón mọi phép thử.
( à và hoá giải tiếng thở dài nữa chứ ^ ^)

Nắng liu riu và tiếng chim chíu chít, mình phải quay lại với thế giới mở mắt đây và tiếp tục tiến trình của một trò chơi lớn. Nếu mô tả theo Hoàng tử bé thì đó là trò chơi đếm số của người lớn.
Giấc mộng lớn của người lớn là chiến lược đếm số và sở hữu càng nhiều con số càng tốt, phải không nhỉ ?

may
28062011

may's photo

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét