
Hai mươi ... tiếp tục sống sót.
Hai mươi... Mình đã là ai trong ba chấm ấy ? Tự hỏi và tự hỏi.
Lần đầu tiên trong cuộc đời, mình không chờ đón ngày của mình, thôi không hăm hở nữa, thôi hồn nhiên vung tầm mắt tới tấp nữa. Hai mươi... đã bắt đầu tích trữ những khoảng lùi tanh mùi già nua. Hãy tưởng tượng vào một buổi sáng bạn phát giác một ngày mới, thực sự mới xuất hiện trước cửa nhà. Ngày mới cần chỗ của nó, còn bạn và chung quanh bạn thì đầy thứ cũ mèm chất đống và bẩn bụi . Bạn vừa không thể mở cửa gặp ngày mới vừa không dám quay lại với những chồng chất sừng sững sau lưng, bạn bất lực nhìn chúng đối mặt với nhau. Tin mình đi, bạn của lúc ấy chỉ nghĩ đến việc tẩu thoát... Nhưng thoát để đi đâu ?
Mình chẳng chạy thoát khỏi cuộc đời đã sinh ra mình, những con người đã dung nạp mình trong họ.
Suốt buổi sáng mình rúc vào một góc ngẫm nghĩ và rà soát những đường rãnh gãy gập bủa vây não mình. Tin nhắn và cuộc gọi, chúng chen chúc nhau lên tiếng, khá là ồn ào phiền nhiễu ...Nhưng nhờ động mạch liên lạc ấy mà mình biết giấu diếm sự tồn tại của bản thân là không thể, là ngu ngốc. Ngu ngốc là từ thường trực trong mọi bản văn trần thuật về mình.
Sau từng ấy tuổi Mình cứ ngu ngốc mà vẫn được yêu. Nhưng đâu nhất thiết phải làm gì đó để rồi mới được yêu, phải không ? Như mình , mình đã làm gì mà lại được chọn để sinh ra ?
Mình chẳng chạy thoát khỏi cuộc đời đã sinh ra mình, những con người đã dung nạp mình trong họ.
Suốt buổi sáng mình rúc vào một góc ngẫm nghĩ và rà soát những đường rãnh gãy gập bủa vây não mình. Tin nhắn và cuộc gọi, chúng chen chúc nhau lên tiếng, khá là ồn ào phiền nhiễu ...Nhưng nhờ động mạch liên lạc ấy mà mình biết giấu diếm sự tồn tại của bản thân là không thể, là ngu ngốc. Ngu ngốc là từ thường trực trong mọi bản văn trần thuật về mình.
Sau từng ấy tuổi Mình cứ ngu ngốc mà vẫn được yêu. Nhưng đâu nhất thiết phải làm gì đó để rồi mới được yêu, phải không ? Như mình , mình đã làm gì mà lại được chọn để sinh ra ?
Cám ơn mẹ đã chịu đựng cơn đau để vượt cạn vào một ngày quá đẹp đẽ ...
11/11/2010
may
Cám ơn mẹ và sự ngẫu nhiên... :)
Trả lờiXóa"Sau từng ấy tuổi Mình cứ ngu ngốc mà vẫn được yêu."
Trả lờiXóaLike it!