Lâu lắm rồi, đếch chụp chọt, đếch thơ thẩn, đếch viết lách được gì nên hồn...lục lọi đồ cũ ngắm nghía, nghiệm ra cái "nghệ" trong mình nửa vời bỏ mẹ.
Đợi viết vào lễ tình nhân năm ngoái, một buổi sáng rỗng không, thức dậy mở tủ chợt rơi ra một thứ nhăn nhúm, thâm tái, hoá ra là cành hồng khô được tặng hồi năm kia. Những thứ người ta đã quên, mình cố giữ mãi cũng rệu rã.
Nghĩ vậy mà thương lắm phận tình nữ cứ hay ngu ngơ cậy và đợi...
ĐỢI
Em vẫn chờ mỗi sáng một nụ hồng
Nở muộn
Sớm mai nhuộm mờ cành lá
E ấp đỏ màu tinh tươm
Ươm mỗi khắc chầm chậm trôi
Guốc gỗ về va loang lối
Cũ mòn lặng dấu xưa quen.
Em vẫn chờ mỗi sáng một nụ hồng
Thôi nở
Sương mai ơ hờ quệt lá
Má cỏ hoang màu úa phai
Lại mỗi khắc chầm chậm trôi
Anh chưa về giường gối trống
Quên vồ vập, tình quắt queo.
14-02-09
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét