_Trông cậu mệt ?
_Không sao.
_Sao cậu không nói là cậu mệt ?
_Tớ không muốn mọi người lo lắng
_Nhưng mọi người vẫn biết và lo lắng.
_(im lặng)
_Công việc không tốt sao ?
_Làm không tốt thì làm lại.
_Nhiều việc khó lắm à ?
_Hơn là công việc.
_Nếu thấy không thể thì đừng tự ép mình quá
_Tớ buồn.
_Vì chuyện gì ?
_Có lẽ tớ đang tự ép mình quá đáng .
_Cậu được gì sau đó ?
_Chẳng được gì .
_Thế tại sao làm ?
_Vì thích hưởng thụ.
_Về cái gì .
_Niềm vui của người khác. Chỉ cần người khác vui tớ vui.
_Vậy buồn gì nữa ?
_Buồn vì mọi chuyện không dễ dàng như vậy .
_Lí do ?
_Vì tớ chỉ là con người yếu đuối. Và không biết phải thế nào vượt qua được sự hạn hẹp của chính mình.
_Chấp nhận nhau dù khác biệt nhau, không dễ phải không ?
_Có lẽ.
_Tớ thương cậu lắm.
_Tớ biết
_Cậu muốn tớ giúp gì cho cậu không ?
_Tớ muốn được ôm.
_Cậu biết là tớ không thể…
_Biết
_Cậu biết là tớ muốn ôm cậu chừng nào.
_Biết
_Vì tớ chỉ là cái bóng của chính cậu, làm sao có thể vượt qua được sự hạn hẹp đó đây…Tớ thực sự thích âm thanh phát ra từ cậu, tớ có thể nghe nó, giai điệu hơi thở của cậu. Những bản nhạc không bao giờ là đủ, nên tớ ở lại
_ Cái bóng của tớ, khi tớ vui cậu cũng vui đúng không ? Nhưng cậu lại là thực thể chỉ ở đằng sau dễ bị lãng quên. Cậu biết không, với một vài người trong cái cõi này tớ trở thành cái bóng của họ, mà biết đâu cậu không phải là cái bóng của tớ mà ngược lại, hoặc chúng mình là cái bóng của nhau thì sao. ( cười )
_Tớ biết, tớ dễ bị lãng quên. Như vậy tớ vẫn dễ chịu hơn là không làm một cái bóng để rồi không được cậu nhận ra. Mà tớ thì chẳng thích chơi trò là cái bóng của nhau.
may
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét