
Một nỗi tên buồn, quẳng nó đi đâu bây giờ ?
Đem nó treo lên cành cây cao lại sợ nó rơi trúng đầu ai đó chết queo
Nhốt nó vào trong lu , sợ nó đóng cặn , đặc rêu rồi lu thành ra tàn phế không ai thèm sử dụng
Tống nó ra biển sợ những lúc lặn lội nhớ nó phát cuồng
Giấu nó nơi tủ áo sợ nhầm lẫn mặc phải vào một ngày đẹp trời
Thảy nó vào một người, sợ người ta bị chất đống nặng nề có ngày bỏ mình đi mất
Hốt hoảng !
Tha nó về đắp mền ủ ấm cạnh mình vậy.
Ngày đầu tuần vô duyên.
may
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét