
Buổi sáng này sẽ thành buổi sáng hôm ấy. Nó rồi sẽ được nhớ và khi ấy tôi thấy lại anh lững thững trôi về hướng bình minh. Anh, chị và tôi không ai nói ra, nhưng tôi biết đêm qua và sáng nay là những thời khắc có thể cuối cùng, mà cũng có thể là bắt đầu lịch sừ của một mối tình thầm lặng.
Tôi chỉ là một cá thể vô tình lọt thỏm giữa những xúc cảm ấy, giữa những ánh mắt dõi theo nhau câm lặng, đôi lúc vô vọng, giữa những cử chỉ dịu dàng rất khẽ, , giữa những thao thức miên man và những lời muốn nói mãi là đứt quãng.
Tôi gặp anh lần đầu trong bữa tiệc chia tay anh sắp chuyển công tác. Anh hỏi tôi là ai. Vài ngày sau tôi bất ngờ được phân công trực đêm cùng nhóm anh và có chị. Đó là đêm đầu tiên trong đời mình tôi được theo dõi quá trình trực và làm tin buổi sáng ở một cơ quan báo đài. Chúng tôi phải chuẩn bị từ chiều để sắp xếp cho việc phát tin trực tiếp sáng hôm sau. Và thật may mắn vì được làm việc trong buổi trực cuối cùng của anh, chính anh đã tự khẳng định thế. Anh còn lập lại " buổi trực cuối cùng" thêm nhiều lần sau với vẻ luyến tiếc. Tôi thì thường hay bắt đầu câu chuyện bằng những câu hỏi ngờ nghệch như " sao anh phải chuyển công tác", dù tôi hiểu có những lí do không bao giờ được phép rõ ràng . Với một người trẻ đủ kiêu hãnh qua những trải nghiệm đã tích luỹ, anh coi đó là một cơ hội tốt hơn là khó khăn phải đương đầu. Những người trong cuộc lâm trận cuối cùng luôn để lại cho bạn nhiều bài học đắt giá.
Chúng tôi thu xếp mọi chuyện lặng lẽ, tôi nhìn anh, ở người có ánh mắt hao buồn mỗi khi ngẩng ra khỏi công việc bất giác trông thấy chị . Tôi thấy cách anh nhìn chị, giữa họ ừ thì giữa họ là gì chỉ có họ biết. Nhưng chị sẽ không biết được ánh mắt anh từ đằng sau ấy, hoặc chị đã cố tình đẩy nó lùi lại phía xa. Cả anh và chị đều tích cực nói chuyện với tôi, họ với nhau chẳng có lời nào cất tiếng, lặng im hơn cả như hai người xa lạ. Đêm nằm cạnh chị, câu chuyện của hai người không ngủ qua điện thoại lay giấc mơ tôi. Vậy là khuya hôm ấy, ở mỗi góc phòng riêng chúng tôi thức cùng nhau.
Lần đầu tiên của tôi là sống trong khoảng khắc cuối cùng của kẻ khác.
Kết thúc chương trình, chị bước ra khỏi gian phòng lạnh ngắt , tay chân run rẩy trong chiếc áo dài mỏng manh, anh đi rồi, tay chị còn cầm chặt chai nước lọc anh đã tận tay đong đầy, đặt lên bàn cho chị sáng nay. Chị chào tạm biệt tôi và bước đi nhẹ nhàng, không một chút ngẩn ngơ, nhưng ai biết được thế nào ở nơi trái tim chị.
may
Tôi chỉ là một cá thể vô tình lọt thỏm giữa những xúc cảm ấy, giữa những ánh mắt dõi theo nhau câm lặng, đôi lúc vô vọng, giữa những cử chỉ dịu dàng rất khẽ, , giữa những thao thức miên man và những lời muốn nói mãi là đứt quãng.
Tôi gặp anh lần đầu trong bữa tiệc chia tay anh sắp chuyển công tác. Anh hỏi tôi là ai. Vài ngày sau tôi bất ngờ được phân công trực đêm cùng nhóm anh và có chị. Đó là đêm đầu tiên trong đời mình tôi được theo dõi quá trình trực và làm tin buổi sáng ở một cơ quan báo đài. Chúng tôi phải chuẩn bị từ chiều để sắp xếp cho việc phát tin trực tiếp sáng hôm sau. Và thật may mắn vì được làm việc trong buổi trực cuối cùng của anh, chính anh đã tự khẳng định thế. Anh còn lập lại " buổi trực cuối cùng" thêm nhiều lần sau với vẻ luyến tiếc. Tôi thì thường hay bắt đầu câu chuyện bằng những câu hỏi ngờ nghệch như " sao anh phải chuyển công tác", dù tôi hiểu có những lí do không bao giờ được phép rõ ràng . Với một người trẻ đủ kiêu hãnh qua những trải nghiệm đã tích luỹ, anh coi đó là một cơ hội tốt hơn là khó khăn phải đương đầu. Những người trong cuộc lâm trận cuối cùng luôn để lại cho bạn nhiều bài học đắt giá.
Chúng tôi thu xếp mọi chuyện lặng lẽ, tôi nhìn anh, ở người có ánh mắt hao buồn mỗi khi ngẩng ra khỏi công việc bất giác trông thấy chị . Tôi thấy cách anh nhìn chị, giữa họ ừ thì giữa họ là gì chỉ có họ biết. Nhưng chị sẽ không biết được ánh mắt anh từ đằng sau ấy, hoặc chị đã cố tình đẩy nó lùi lại phía xa. Cả anh và chị đều tích cực nói chuyện với tôi, họ với nhau chẳng có lời nào cất tiếng, lặng im hơn cả như hai người xa lạ. Đêm nằm cạnh chị, câu chuyện của hai người không ngủ qua điện thoại lay giấc mơ tôi. Vậy là khuya hôm ấy, ở mỗi góc phòng riêng chúng tôi thức cùng nhau.
Lần đầu tiên của tôi là sống trong khoảng khắc cuối cùng của kẻ khác.
Kết thúc chương trình, chị bước ra khỏi gian phòng lạnh ngắt , tay chân run rẩy trong chiếc áo dài mỏng manh, anh đi rồi, tay chị còn cầm chặt chai nước lọc anh đã tận tay đong đầy, đặt lên bàn cho chị sáng nay. Chị chào tạm biệt tôi và bước đi nhẹ nhàng, không một chút ngẩn ngơ, nhưng ai biết được thế nào ở nơi trái tim chị.
" Từ đó em là sương rụng mát trong bình minh "
may
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét