
Càng sống nhiều ta càng thấy cái chết dễ dàng đến với bất cứ một ai. Chết quá dễ mà sống thì quá khó. Hôm qua gặp nhau đấy, hôm nay lại mất nhau.
Sống thì có hẹn hò hôm nay, hôm mai. Chết thì chẳng bao giờ có một cuộc hẹn hò nào trước.
Càng yêu ta càng thấy có tình yêu thì khó, mà mất tình yêu thì quá dễ.
Hôm qua mới yêu nhau đấy, hôm nay đã mất nhau rồi. Mất sạch như người đi buôn mất hết vốn liếng. Cứ tự an ủi mình khi nghĩ rằng mình đau khổ thì có một kẻ khác đang hạnh phúc. Và biết đâu cái thời gian mình được yêu thì một người khác đang đau khổ vô cùng. Nghĩ thế thì thấy cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn và cũng dễ tha thứ cho nhau hơn.
Sống mà giữ mãi trong lòng những hờn oán thì cũng nặng nề. Có người bỏ cuộc đời đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên một nơi này để đi về một chốn khác.
Phụ đời và phụ người hình như cũng vậy mà thôi. Người ở lại bao giờ cũng nhớ thương một hình bóng mình đã mất. Khó mà xoá đi trong lòng một nỗi ngậm ngùi.
Tưởng rằng có thể quên dễ dàng một cuộc tình nhưng hoá ra chẳng bao giờ quên được. Mượn cuộc tình này để xoá cuộc tình kia chỉ là một sự vá víu cho tâm hồn . Những mảnh vá ấy chỉ đủ để làm phẳng lặng bên ngoài mà thôi. Mỗi con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.
Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống không giữ lại đời người . Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu.
Sống thì có hẹn hò hôm nay, hôm mai. Chết thì chẳng bao giờ có một cuộc hẹn hò nào trước.
Càng yêu ta càng thấy có tình yêu thì khó, mà mất tình yêu thì quá dễ.
Hôm qua mới yêu nhau đấy, hôm nay đã mất nhau rồi. Mất sạch như người đi buôn mất hết vốn liếng. Cứ tự an ủi mình khi nghĩ rằng mình đau khổ thì có một kẻ khác đang hạnh phúc. Và biết đâu cái thời gian mình được yêu thì một người khác đang đau khổ vô cùng. Nghĩ thế thì thấy cuộc đời bỗng nhẹ nhàng hơn và cũng dễ tha thứ cho nhau hơn.
Sống mà giữ mãi trong lòng những hờn oán thì cũng nặng nề. Có người bỏ cuộc đời đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên một nơi này để đi về một chốn khác.
Phụ đời và phụ người hình như cũng vậy mà thôi. Người ở lại bao giờ cũng nhớ thương một hình bóng mình đã mất. Khó mà xoá đi trong lòng một nỗi ngậm ngùi.
Tưởng rằng có thể quên dễ dàng một cuộc tình nhưng hoá ra chẳng bao giờ quên được. Mượn cuộc tình này để xoá cuộc tình kia chỉ là một sự vá víu cho tâm hồn . Những mảnh vá ấy chỉ đủ để làm phẳng lặng bên ngoài mà thôi. Mỗi con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.
Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống không giữ lại đời người . Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu.
Trịnh Công Sơn
(Trích suy tưởng của Trịnh Công Sơn, Tôi đã mơ thấy chuyến đi của mình _năm 1996)
Cóp nhặt và chỉ ghi lại những dòng chạm gần với mạch cảm nhận của mình. Hàm ý chia sẻ cùng những người có tên chữ T của mình ( hay với chữ T chưa phải là bạn ). Vài dòng của "một linh hồn rỗi", "tình yêu xứ này" có cả" một đời yêu thương, một đời bão nổi"...giờ giã từ rồi mà nỗi lòng anh và lời ca nhỏ vẫn không bị xoá lấp bởi thời gian._ may
( Cảm xúc đặc biệt dành đến Thắng _Thư, Đức_Kim Anh và chị Kàchua )
Tít entry mình đặt theo tên ca khúc phổ thơ Trịnh Cung,
soundtrack Mùa Hè Chiều Thẳng đứng. ( ĐD Trần Anh Hùng)
Tao xin bài này nhé!
Trả lờiXóatao mượn bài này nhé?jerry
Trả lờiXóaAi lấy bài này nhờ trích nguồn Trịnh Công Sơn dùm.
Trả lờiXóaVậy mà còn bị bà KA lẽo đẽo theo đòi này đòi nọ... T cảm thấy phiền con người đó!
Trả lờiXóa^_______^ Bài viết hay quá! Đọc lại cả chục lần mà vẫn thấy hay! Thương ^^